// //]]>

[Chuyện có thật] Ông tôi treo cổ tự sát ở dưới tầng hầm và giờ tôi đã hiểu tại sao


Tôi đang ở một mình. Tôi đang ngồi bên trong một phòng khách sạn của một thành phố mà tôi không biết tên. Tôi không thể chạy được nữa. Không ai có thể chạy thoát khỏi một cái bóng.

“Đừng bao giờ ở một mình”

Tôi ước gì mình đã đọc được dòng chữ đó sớm hơn. Giờ tất cả đều đã quá muộn rồi, họ đã tìm được tôi. Những tiếng thì thầm đang ngày càng trở nên rõ rệt. Và những gì còn sót lại là câu chuyện của chính tôi, cùng những lời cảnh báo mà trước khi đi ông tôi đã để lại.

Tôi là người đầu tiên tìm thấy thi thể của ông ấy. Tôi vẫn còn nhớ rõ mùi thối rỉ ra từ phía sau cánh cửa tầng hầm, cùng nỗi sợ hãi nhỏ bé từng chút từng chút một len lỏi vào những mạch máu bên trong cơ thể tôi khi thân hình tôi dần dần chìm vào bóng tối. Bố mẹ vẫn còn đang mải miết tìm kiếm phía trên tầng, nhưng tôi lại không có gan để gọi bọn họ. Tôi biết có thứ gì đó ở dưới này. Tôi có thể cảm thấy máu mình đông lại khi ánh đèn chập chờn bật mở. Đầu tiên tôi chỉ có thể nhìn thấy chân của ông ấy, lơ lửng một cách vô định phía trên một chiếc ghế bị lật ngã. Rồi cái lúc mà tôi dời tầm mắt của mình lên phía trên cũng là lúc tôi nhìn thấy tất cả. Một tầng da nham nhở bị mắc kẹt bên trong vòng dây thòng lọng sần sùi, cái bóng âm u đặc sệt được ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn hắt lên bức tường phía sau và ánh mắt trợn trừng kinh hoảng cố định in sâu trên khuôn mặt nhợt nhạt. Tôi muốn hét lên, muốn bỏ chạy, muốn làm bất cứ mọi thứ trừ việc phải ở lại nơi này, nhưng tôi không thể. Thời gian như ngừng lại, và tôi thì cứ đứng ở đó, sợ hãi mà nhìn.

Đó là lỗi của chúng tôi. Không ai nói thế, nhưng mọi người đều nghĩ như vậy. Đằng sau những hành động vô vị nhàm chán của những người bạn bè xa lạ của ông đối với chúng tôi là một bầu không khí tràn đầy sự giận dữ và thất vọng. Bạn thấy đấy, ông tôi không phải là một người tốt lành gì. Ông ta không phải loại người vô tâm hay độc ác, mà lại là loại người cay độc luôn khiến người khác phải khó chịu. Ông vốn không phải là người như thế, nhưng sau cái chết của người bạn già xảy ra rất lâu trước khi tôi được sinh ra, ông ta dần dần trở nên tồi tệ hơn và trở thành người đàn ông mà tôi biết bây giờ. Mẹ tôi bảo rằng ông ấy tự đổ lỗi cho bản thân về cái chết của vợ mình; người mắc bệnh trầm cảm sau khi vô tình gây tai nạn cho một cậu bé đang đi trên đường. Bác sĩ không thể giải thích được nguyên do bộc phát cơn đau tim của bà ấy - bà ấy chỉ đơn giản là chết đi và chính điều đó đã khiến ông tôi trở thành một người như bây giờ. Ngay từ lúc tôi bắt đầu có nhận thức, ông ta đã đang ở trong giai đoạn tồi tệ nhất của mình. Hung hăng, thiếu kiên nhẫn, đôi khi còn hay lừa gạt; ông ấy không phải là một người dễ chịu đối với người khác. Tôi từng là một đứa trẻ rất bướng bỉnh và ông ấy thì không bao giờ chịu học cách để hòa hợp được với tôi. Những hồi ức sớm nhất của tôi với ông ấy luôn chứa đầy rất nhiều những lời mắng chửi cay độc mỗi khi tôi không khiến ông ấy hài lòng. Ông ấy vẫn cứ như vậy cho đến khi tôi trưởng thành hơn, và mẹ tôi cảm thấy rằng tôi đã đủ tuổi để không bắt buộc phải đến chỗ ông ấy nữa. Bà cho tôi lựa chọn, và tôi quyết định lờ ông ta đi. Điều đó nghe có vẻ tàn nhẫn, thậm chí là ác độc nữa, nhưng ông ấy chưa bao giờ cho tôi một lý do nào để không làm thế cả. Trong khoảng sáu năm trở lại đây, tôi chỉ nói chuyện với ông ấy đúng một lần.

Đó là vào tháng tư năm nay - một buổi sáng yên tĩnh bình thường nếu như tôi nhớ không lầm. Cuộc điện thoại đó chỉ kéo dài khoảng một phút; tôi không cho ông ấy cơ hội để giải thích vì sao ông ấy lại đối xử với tôi như bùn đất khi tôi còn bé. Tôi không nhớ rõ ông ấy đã nói gì, nhưng giọng ông ấy nghe rất hối lỗi, và cứ như rằng ông ta đang gào khóc phía sau tấm mặt nạ lạnh lùng mà ông ta vẫn luôn đeo lên. Ông ấy nói muốn tôi đến thăm ông, nhưng có gì đó không đúng. Tôi có cảm giác như ông ấy đang cầu xin tôi làm thế, và sự cầu xin đó không hề xuất phát từ mong muốn hòa giải khúc mắc gì. Tôi nhớ mình đã bảo ông ấy phải chuộc lỗi với bố mẹ tôi trước khi tôi có thể cân nhắc đến việc đến viếng thăm ông ấy rồi dập máy ngay sau đó. Tôi không bao giờ nhận được cuộc gọi điện thoại nào nữa. Ông ấy cũng không gọi cho bố mẹ tôi, có lẽ ông ta sợ phải nghe thấy câu trả lời từ phía chỗ họ, hoặc chỉ đơn giản là ông ấy nghĩ họ sẽ không bao giờ lắng nghe lời của ông.

Lúc chúng tôi tìm được thi thể của ông ấy là vào khoảng gần cuối tháng bảy. Chúng tôi nhận được một cuộc gọi từ một người hàng xóm gần nhà ông ta mà hiện vẫn giữ liên lạc, nhắc nhở rằng ông ta đã không ra khỏi nhờ hơn ba tuần nay rồi, và ngay cả khu vườn nhỏ luôn được cắt tỉa của ông ta đã bắt đầu trở nên hoang phế. Mẹ tôi bất đắc dĩ phải đến thăm ông, chỉ để chắc rằng ông ấy vẫn còn sống. Bà ấy không còn là người như trước đây nữa. Không ai trong chúng tôi có thể.

Một cái bóng nặng trịch đã quanh quẩn trên đầu gia đình chúng tôi trong suốt sáu tháng qua. Bố tôi bắt đầu có lại thói quen uống rượu, và mẹ tôi thì mắc bệnh trầm cảm. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ rằng họ cảm thấy đau khổ và tội lỗi, nhưng giờ tôi nghĩ có thứ gì đó còn nặng nề hơn. Nó cũng ảnh hưởng tới tôi nữa. Bắt đầu từ những cuộc cãi vã vô lý với bạn trai tôi, thứ khiến cả hai chúng tôi phải chia tay. Tôi suy sụp đến nỗi tự mình cô lập khỏi bạn bè, không còn thấy thoải mái với bất cứ giao tiếp xã hội nào cả. Mất một tháng để tôi nhận ra có gì đó không ổn. Tôi luôn luôn là một người hiếu động, một cô gái luôn không thể ngồi yên một chỗ mỗi khi còn tỉnh. Còn gần đây thì tôi lại cảm thấy ngay cả việc rời khỏi căn hộ cũng đã quá sức mình. Tôi mất việc, mất đi bạn bè, tôi đã không nói chuyện với bố mẹ tôi hàng tuần rồi, nhưng tôi có cảm giác họ cũng đang lâm vào tình cảnh giống như tôi. Giống như có gì đó đang trĩu nặng trên vai tôi; có gì đó đang khiến tôi phải cô độc.

Sự tò mò bắt đầu dâng lên trong lòng tôi. Tôi cần phải biết lý do tại sao ông tôi lại tự sát. Tôi nghĩ rằng nếu tôi tìm ra được lý do thì tôi sẽ có thể hóa giải được tình trạng của mình bây giờ. Nên tôi trở lại căn nhà đó. Mặc dù khi còn sống ông ta chán ghét tôi cỡ nào, nhưng trong di chúc ông lại để nó lại cho tôi. Tôi bắt đầu lục lọi khắp nơi. Cảnh sát đã từng tìm qua một lần rồi, nhưng tôi không nghĩ họ nghiêm túc trong việc đó. Dựa vào bề ngoài, không ai nghi ngờ rằng đó là một vụ tự sát. Tôi tìm thấy một bức thư ở trong căn phòng tôi từng ở khi còn nhỏ.

Giờ tôi không còn nhiều thời gian nữa, những tiếng thì thầm đang bắt đầu rõ ràng hơn. Tôi sẽ chép lại bức thư này nhanh hết mức có thể.

Anna yêu quý nhất của ông,

Dù cho ông rất đau lòng khi những lời cuối cùng của mình lại phải viết trên thư, nhưng ông không còn thời gian để có thể thuyết phục con nói chuyện với ông một lần nữa. Ông đã xa lánh tất cả những người xung quanh, và khi làm thế một cái bóng đã sinh trưởng bên trong trái tim của ông. Ông đang bị theo dõi. Tất cả những khoảnh khắc cuối cùng trong đời của ông giờ đang đong đầy trong sự sợ hãi. Chúng ở khắp mọi nơi, Anna, và chúng không hề dừng lại. Đó là lời nguyền của gia đình chúng ta. Bà ngoại con cũng từng bị ảnh hưởng bởi nó - bà ấy cũng đã từng nói với ông và ông thì lại không tin. Ông đã gây nên cái chết của bà ấy, và ông đã sống với sự hối hận trong suốt 20 năm cuối cùng của cuộc đời mình. Giờ ông phải nhắc nhở con, bởi ông sợ rằng con sẽ phải tiếp tục gánh chịu lời nguyền này. Nó bắt đầu với những tiếng thì thầm. Lúc đầu thì sẽ rất khó nghe thấy, nhưng chúng sẽ ngày càng rõ ràng hơn. Rồi sau đó là những bóng ma. Bóng tối trong căn nhà sẽ ngày càng nảy nở. Ngay cả vào lúc ban ngày, khi ánh sáng chiếu rọi từ ngoài cửa sổ vào, căn phòng vẫn rất tối tăm. Con không thể trốn thoát khỏi nó, dù cho có chạy bao xa đi chăng nữa. Ông đã cố chạy trốn, nhưng những cái bóng cứ theo sát bên ông. Những người khác không thể thấy chúng, chỉ mình ông thấy được. Chẳng ai tin ông cả, và dù ông có làm gì thì chúng vẫn cứ bám theo ông. Thứ duy nhất khiến chúng e ngại là những đám đông. Cố gắng khiến cho xung quanh con luôn có những người khác, Anna. Điều đó khiến cho những cái bóng phải e sợ. Chúng thích sự cô đơn. Đó là cách chúng bắt được Andrea của ông. Ông đã để bà ấy cô đơn quá nhiều lần. Đối với ông giờ đã quá muộn rồi. Ông chỉ có thể dồn hết động lực vào việc viết cho con lá thư này. Tiếng thì thầm đang rõ ràng hơn rồi. Những cái bóng đang bắt đầu xuất hiện. Ông sẽ không để chúng bắt ông đi, như cái cách mà chúng đã bắt đi Andrea của ông. Gửi lời chúc của ông đến với con gái và con rể. Ông mong rằng họ sẽ tha thứ cho ông.

Đừng bao giờ ở một mình, Anna. Đừng bao giờ ở một mình.

Tôi không còn nhiều thời gian. Những tiếng thì thầm. Chúng đang bắt đầu rõ ràng hơn. Tôi không nghĩ tôi có thể tự sát. Tôi không có đủ can đảm.

Chúng đang ngày càng to hơn.

Tôi có thể nghe thấy chúng rầm rì sau lưng mình.

Căn phòng này thật tối quá.

Sao chúng cứ lặp đi lặp lại mỗi một từ vậy?

Không phải.

Không phải thế.

Tôi không muốn ông ấy chết.

Tôi không phải là kẻ giết người.

Tên dịch giả: Arysa

Nguồn: Reddit
DMCA.com Protection Status

Đánh giá bài viết:

logo mystown

Thông báo: Sửa lỗi xem ảnh trên MysTown

| Tường lửa : Bật

Đang trực tuyến:

Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bài đăng cùng chuyên mục

Bình luận

Giới thiệu website review sách mới thuộc hệ thống website được sở hữu bởi MysGroup | Kệ Sách Online