// //]]>

Chứng bệnh BIID - Nhân viên y tế tự tháo lìa chân ở miền Tây khai gì?

Khoa mắc chứng bệnh lạ từ nhỏ và luôn muốn cắt lìa chân mình. Người này chuẩn bị dụng cụ rồi vào nhà vệ sinh tự cắt, tháo rời đoạn chi trái từ đầu gối xuống bàn chân.Hai ngày qua, vụ nam nhân viên y tế ở Cần Thơ tự cắt lìa bàn chân trái của mình gây xôn xao dư luận. Nhiều người thắc mắc, lý do vì sao người này tự cắt lìa chân của mình và vẫn đủ bình tĩnh mang phần cơ thể trên cất vào ngăn tủ đầu giường trong phòng.
Sau quá trình điều trị, hiện Khoa (27 tuổi) đã bình phục và trả lời các câu hỏi của cơ quan điều tra. Nam nhân viên thừa nhận, từ nhỏ đã phát hiện cơ thể mang một chứng bệnh lạ.

Báo cáo của Công an TP Cần Thơ và Bệnh viện Đa khoa Cái Răng nơi Khoa công tác, cho thấy Khoa mắc chứng rối loạn nhận dạng toàn diện cơ thể, thuộc một loại bệnh lý. Vì căn bệnh này, Khoa khai luôn muốn tự cắt lìa chân của mình.

Chiều 10/11, sau khi đồng nghiệp tại bệnh viện ra về, Khoa khóa trái cửa phòng làm việc. Nam nhân viên này tắm rửa sạch sẽ rồi mang các dụng cụ chuẩn bị sẵn vào nhà vệ sinh thực hiện việc cắt rời một phần cơ thể.

Khoa khai đã dùng sợi thun buộc phần bắp chân bên trái, với mục đích làm cho máu tạm thời không lưu thông xuống. Sau đó, nam nhân viên này cầm con dao mổ chuyên dụng tác động tháo rời một đoạn chi trái, đoạn từ đầu gối xuống bàn chân.

Qua làm việc, Khoa khai trước khi thực hiện đã có quá trình tìm hiểu. Trong quá trình thực hiện, nam nhân viên này rất bình tĩnh. Sau khi tháo rời xong đoạn chân, Khoa dùng bông băng y tế bó lại phần chân trái và rửa sạch phần chi đã rời ra, dùng tay nặn hết máu bên trong ra…

Tiếp đó, nhân viên này dùng dây thun buộc lại phần chi tháo rời vào lại chân trái như ban đầu, với mục đích để đi ra ngoài tạo hiện trường giả vụ tai nạn giao thông. Tuy nhiên, việc này không thực hiện được vì nam nhân viên này vừa đứng dậy thì phần chi đã tháo rời bị rơi ra ngoài.

Bệnh viện Cái Răng, nơi nam nhân viên khai tự thực hiện việc tháo rời chi chân trái. Ảnh: Minh Anh.

Khoa nhảy cò sang phòng đối diện, lấy dây đai, buộc chân lại nhưng không được nên đã từ bỏ ý định trên mà mang đoạn chi đã tháo rời giấu vào ngăn tủ đầu giường ngủ. Sau đó, Khoa dùng điện thoại bàn gọi cho nữ hộ lý tên Chung kêu cứu. Nam nhân viên này báo với đồng nghiệp rằng đang ngủ, thức dậy bỗng dưng thấy ai đó cắt mất một đoạn chân trái. Đồng nghiệp của Khoa ngay sau đó đã có mặt và đưa người này đến bệnh viện cấp cứu.

Cũng theo lời khai của Khoa, quá trình tìm hiểu anh ta biết căn bệnh lạ mình đang mang phải là bệnh rối loạn nhận dạng toàn diện cơ thể. Căn bệnh này có biểu hiện như người ngáo đá, tự muốn hủy hoại cơ thể. Trong thời gian học tại trường Cao đẳng Y tế, Khoa tự tìm hiểu và tìm cách tự chữa bệnh nhưng không có kết quả. Khoa đã giấu kín căn bệnh trong thời gian dài. Sau này lấy vợ, Khoa cũng không tiết lộ cho gia đình biết.

Qua tìm hiểu, Khoa đã có vợ và con trai 3 tuổi. Từ năm 2012 đến nay, Khoa là kỹ thuật viên vật lý trị liệu, phục hồi chức năng của khoa Đông y thuộc Bệnh viện đa khoa quận Cái Răng. Nam nhân viên này sống cùng gia đình vợ tại Cần Thơ.


Sau nhiều ngày điều trị, sức khoẻ nam nhân viên này đã ổn định. Ảnh: Minh Anh.

Một cán bộ có trách nhiệm cho hay: “Qua điều tra, cảnh sát xác định đây là một vụ tự hủy hoại cơ thể. Các ngành chức năng đã trao đổi với các y bác sĩ, chuyên gia, bước đầu nhận định nam nhân viên này mắc chứng rối loạn nhận dạng toàn diện cơ thể khiến người mắc bệnh muốn cắt chân tay của họ".

"Trong thời gian còn đi học cao đẳng, Khoa đã tìm cách chữa trị nhưng không được. Cách duy nhất mà người này tìm hiểu là phải loại bỏ phần nhận dạng não bộ xem là dư thừa (Khoa nghĩ là phần chân trái từ dưới khớp gối trở xuống). Sau này, khi làm việc tại Bệnh viện Cái Răng, Khoa khai là đã nghiên cứu về cách tháo khớp như thế nào để không làm ảnh hưởng đến sức khoẻ".

Cũng theo vị cán bộ này, để thực hiện, Khoa chuẩn bị dao sắc nhọn cùng các sợi thun để buộc phần chân không để máu chảy ra nhiều. Khoa thực hiện việc này một mình và không có bất kỳ ai hỗ trợ hay tham gia cùng. Quá trình khám nghiệm của cảnh sát cũng phù hợp với lời khai của nhân viên này.

Thông tin từ Khoa Ngoại chấn thương của Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ, Khoa nhập viện vào tối ngày 10/11, trong tình trạng chân trái đứt lìa ngang gối, đã được sơ cứu cầm máu, bệnh nhân tỉnh. Khi đó, các bác sĩ trực ghi nhận tình trạng chân của khoa có khả năng nối lại được nên trao đổi với bệnh nhân cùng người nhà để tiến hành phẫu thuật.

Tuy nhiên, Khoa từ chối không chịu cho bác sĩ nối chân nên bệnh viện đã khâu lại mỏm cụt và không nối chi.

Mắc chứng bệnh lạ, một người phụ nữ khao khát “được” mù mắt
Một người phụ nữ khao khát muốn bị mù đã đề nghị bác sỹ tâm lý nhỏ thuốc thông cống vào mắt để hoàn thành ước nguyện của mình.
Jewel Shuping tập làm các việc khi cô thực sự bị mù năm 21 tuổi. (Ảnh: Dailymail)

Đó là trường hợp kỳ lạ của Jewel Shuping, một phụ nữ 30 tuổi người Bắc Carolina, Mỹ.

Đối với nhiều người, mất đi ánh sáng là cơn ác mộng tồi tệ nhất. Còn Jewel Shuping lại coi đó là ước mơ và mong muốn thành hiện thực. Theo Dailymail, Jewel Shuping mắc chứng bệnh lạ gọi là “Rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể (BIID)” khiến cô lúc nào cũng muốn hủy hoại cơ thể. “Tôi cảm thấy mình phải trở nên như vậy, tôi nên bị mù ngay từ khi sinh ra”, Jewel chia sẻ.

Thời thơ ấu, Jewel đã muốn bị mù và tự làm hại thị lực bằng cách nhìn chằm chằm vào Mặt trời.

“Vào thời điểm lên 6 tuổi, tôi nhớ rằng suy nghĩ về việc bị mù làm tôi cảm thấy thoải mái”, Jewel nói.

Đến khi 18 tuổi, để trông giống một người mù thật sự, Jewel đã đeo một chiếc kính râm, đồng thời sắm cho mình một chiếc gậy màu trắng. Hơn thế, cô còn học thông thạo chữ nổi dành cho người mù.

Năm 21 tuổi “mong ước” của cô trở nên không thể kiểm soát. Một nhà tâm lý đã đồng ý giúp Jewel thực hiện nguyện vọng bằng cách nhỏ thuốc thông cống vào hai bên mắt.

Jewel thừa nhận quá trình này là cực kỳ đau đớn. “Đôi mắt của tôi đã đau đớn, nhưng tất cả những gì tôi nghĩ là ‘Tôi sẽ bị mù, nó sẽ ổn thôi’”, cô chia sẻ.

 
Jewel Shuping năm 16 tuổi (trái) và năm 21 tuổi (phải), sau khi nhỏ thuốc thông cống vào mắt.

Gia đình Jewel biết chuyện rất giận dữ và quyết định cắt liên lạc với cô. Jewel không hề hối hận và mong muốn được giúp đỡ cộng đồng người khiếm thị trong tương lai.

“Tôi biết nhiều người sẽ tức giận khi thấy ai đó tự làm hại bản thân. Nếu có người nói rằng tôi thật ích kỷ khi tự làm mình bị mù, tôi sẽ trả lời, thật ích kỷ khi từ chối giúp đỡ một người bệnh. Đây không phải lựa chọn mà là sự ép buộc do rối loạn não”, cô bộc bạch.

Hiện Jewel theo học ngành giáo dục. Cô hy vọng câu chuyện của mình sẽ giúp cộng đồng hiểu rõ về BIID và những người mắc bệnh sẽ có dũng khí tìm đến bác sĩ. Người phụ nữ nói: “Đừng làm bản thân bị mù như tôi đã làm. Có thể một ngày nào đó sẽ có phương thức chữa trị. Căn bệnh này thực sự rất nguy hiểm và cần đến sự giúp đỡ”.

Căn bệnh lạ: rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể (BIID)

Những người mắc hội chứng kì quái này luôn khao khát “được” tàn phế, dù tinh thần rất bình thường. Họ luôn có cảm giác một phần cơ thể của họ, như tay hay chân là thừa thãi.
Đối với họ, các chi này trở nên có vẻ khủng khiếp và quái dị. Họ cảm thấy lạ lẫm và ghê tởm với chính một phần cơ thể của mình, thậm chí có thể khoanh ranh giới của phần cơ thể muốn cắt bỏ đi.

Nhà khoa học thần kinh người Mỹ – Vilayanur Ramachandran đã khám phá ra nguyên nhân của chứng bệnh này. Đó là bản đồ hình ảnh về cơ thể trong não của những người mắc BIID bị thiếu mất một phần nào đó.

Khi đó, những người bệnh cảm thấy cực kì khó chịu khi mang các bộ phận thừa và chỉ hạnh phúc khi nó hoàn toàn được loại bỏ.

Những người thích bị tàn phế

Anh Karsten còn trẻ, khỏe mạnh, là cầu thủ bóng đá nghiệp dư. Ước mơ thầm kín nhất của anh: liệt nửa người. Ước muốn 'đáng sợ' này là biểu hiện của một hiện tượng tâm lý hiếm gặp và bí ẩn.

Mỗi tháng 2 đến 3 lần Karsten đến cảng hàng không, trung tâm mua sắm hay một buổi hòa nhạc để có thể cảm giác được như là một người bị liệt nửa người. Ảnh: Spiegel Online.

Frankfurt - một chiều tối thứ ba. Khi Karsten lôi chiếc xe lăn ra khỏi cốp ôtô Audi trong nhà đỗ xe của cảng hàng không và đặt nó xuống đất, cuộc sống thứ hai của anh bắt đầu – như một người bị liệt nửa thân. Thỉnh thoảng anh lại đến đây, và thực hiện ước mơ thầm kín của mình. "Thiên đường cho một người mới bắt đầu", anh nói, "rộng rãi, lăn rất tốt, nhiều người và không ai chú ý cả".

Anh tăng tốc, lăn đến thang máy, một người khách trong bộ com lê và cà vạt bước sang một bên. Trong ánh mắt đang nhìn xuống Karsten là một nét cố gắng thân thiện. Trong khi đó, Karsten thật ra có thể đứng lên bất cứ lúc nào, anh là một người khỏe mạnh giữa tuổi 30, chơi bóng đá trong một câu lạc bộ không chuyên. Nhưng hai chân của Karsten vẫn bất động.

Những người như Karsten tự gọi họ là pretender - người giả vờ. Họ cố làm như đang bị tàn tật. Họ xem việc bị cưa mất tay chân hay liệt nửa người là một phần của sự nhận dạng chính bản thân mình.

Ngay từ khi còn là một đứa bé, Karsten đã bị những người tàn tật mê hoặc. Khi anh lớn lên, sự tò mò trở thành một điều ám ảnh. "Từ tuổi dậy thì điều này trở nên nặng nề hơn", anh nói. "Tôi cảm thấy những người ngồi trên xe lăn, những người bị liệt nửa người, thanh lịch như thế nào đấy."

Mãi nhiều năm sau đó Karsten mới biết rằng anh không đơn độc. Trong Internet anh tìm được nhiều diễn đàn, nơi những người giả vờ như anh cùng đến từ khắp nơi trên thế giới để trao đổi. Chỉ riêng diễn đàn "Fighting-it" được thành lập ở Mỹ đã có trên 1700 thành viên từ khắp nơi thế giới.

Năm 22 tuổi Karsten mua một chiếc ôtô riêng - và chiếc xe lăn đầu tiên.

Mong muốn được cắt tủy sống lưng hay cưa chân tay từ một vài năm nay được gọi là Body Integrity Identity Disorder (BIID) – rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể. Ngay từ thập niên 1970, nhiều nhà tâm lý học tại Mỹ đã lưu tâm đến hiện tượng này khi tạp chí Penthouse in thư của độc giả, tường thuật về những tưởng tượng được cưa chân tay của họ.

Ông Gregg Furth cũng đã nghiên cứu đến vấn đề này khi còn là một nhà khoa học trẻ tuổi - và cũng vì ý thích cá nhân. Gần 30 năm sau đó, năm 2000, ông đến Scotland để cưa đi một chân.

Bác sĩ Robert Smith ở đó từng cưa đi một phần thân thể của 2 người đàn ông khỏe mạnh. Thế nhưng khi Furth đến Scotland thì công chúng đã biết đến các vụ việc này. Hội Y học và Quốc hội Scotland đã cấm cắt cụt nếu như không cần thiết về mặt y học.

Furth cùng với bác sĩ Smith công bố quyển sách cho đến nay là duy nhất về BIID và cho rằng không nên cấm đoán chung tất cả các phẫu thuật. Tiếp theo quyển sách là một cuộc tranh cãi về việc bác sĩ nên vì sức khỏe hay theo nguyện vọng của bệnh nhân nhiều hơn.

Bà Aglaja Stirn từ Bệnh viện về Y học tâm thần cơ thể tại Frankfurt không loại trừ khả năng rằng trong một vài trường hợp, phẫu thuật có thể là khả năng duy nhất để giúp các bệnh nhân BIID.

Tính hợp pháp của những phẫu thuật loại này được tranh cãi nhiều nhất. Chuyên gia về đạo đức y học, bà Sabine Müller của Bệnh viện Đại học Aachen cho rằng mỗi một lần cắt cụt là một hành động xâm phạm cơ thể. Bà phỏng đoán rằng các bệnh nhân BIID bị rối loạn về thần kinh. "Họ thức dậy và cảm thấy một cái chân rất xa lạ vì vùng não điểu khiển và cảm nhận nó đã bị hư hỏng." Mơ ước được cắt cụt vì vậy không phải là một quyết định tự do mà là biểu hiện của một rối loạn thần kinh não.

"Không thể nào chấp nhận một sự can thiệp có hậu quả suốt đời trong khi nguyên nhân của nó có thể được khám phá trong vòng vài năm tới đây và có thể chữa trị được", bà nói.

Quay trở lại với Karsten. Anh không quan tâm đến những cố gắng giải thích và chữa trị. "Người đồng tính luyến ái cũng không biết được từ đâu mà họ lại thích đàn ông, nó đơn giản là ở trong người."

Anh nhìn quanh quất khi trở lại ôtô, không có ai, anh đứng lên, xếp chiếc xe lăn lại và cho vào trong cốp ôtô. "Tôi không muốn trở thành một trường hợp phải được chăm sóc, tôi không mơ mình lúc nào cũng được phục dịch", anh nói trên đường về. "Tôi cũng muốn đi làm bình thường - nhưng là ngồi trên xe lăn thôi."
Đang tải...
Đang tải...
DMCA.com Protection Status
logo mystown

Thông báo: Sửa lỗi xem ảnh trên MysTown

| Tường lửa : Bật

Đang trực tuyến:

Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bài đăng cùng chuyên mục

Bình luận

Giới thiệu website review sách mới thuộc hệ thống website được sở hữu bởi MysGroup | Kệ Sách Online