Kênh 543 - Channel 543 - Phần 1


Tác giả: sandwich_witch
Ngày viết: Tháng 10/2012

Tôi có biệt danh là cú đêm. Vì nếu không có việc gì quan trọng cần làm vào buổi sáng, thì tôi thường ngủ đến tận trưa rồi thức làm việc đến tầm 3:00 giờ sáng.

Sự tĩnh lặng hàng đêm của thế giới vào khoảng 2 giờ sáng thật ngột ngạt. Độ chừng mười phút hoặc hơn thế, lại có lát đát vài chiếc xe chạy ngang trên con đường vắng vẻ. Vỉa hè hoang vắng được nhuộm bạc dưới ánh trăng sáng. Những tiếng la hét ồn ào, tiếng kèn xe, tiếng chó sủa hay tiếng ồn từ các công trình xây dựng của buổi sáng giờ được thay thế bằng những tiết gió rít nhè nhẹ lôi theo tiếng xào xạc của mớ lá khô. Mọi thứ yên bình đến kì lạ.

Dĩ nhiên, khi thức đến tận khoảng thời gian tĩnh lặng này, việc giữ cho bản thân không thấy chán nản không hẳn là một chuyện dễ. Do đó, những người có thói quen thức khuya thường bầu bạn với các chương trình tivi. Phần lớn tiền lương của tôi đều được mang ra chi trả cho các chi phí thuê đường cáp tốt; thông thường tôi hay bật Tivi lên để trong phòng có được ít tiếng động, nhưng nếu trên tivi đang có chương trình nào hay, thì tôi sẽ ngồi xem một lát.

Tối Thứ Tư tuần trước, tôi cảm thấy mệt mỏi hơn bình thường, nhưng vẫn không tài nào ngủ sớm được. Vậy nên, tôi đã ngồi phịch xuống trước tivi, ôm theo Frank - con mèo thân thương, tay cầm món Tamale vừa hâm lại từ lò vi sóng, mệt mỏi rà từng kênh một. Mắt đã bắt đầu díp lại sau khi xem xong đoạn phóng sự phát lại trên Kênh Ẩm Thực, tôi vẫn tiếp tục chuyển thêm một vài kênh khác trước khi thiếp đi. Lúc này đồng hồ đã điểm 03:10 giờ sáng.

Giựt mình thức dậy – tôi thấy Frank đang cố vùng ra khỏi tôi, kêu lên vài tiếng meo meo the thé rồi lao về phiá phòng ngủ. Ban đầu, tôi cho rằng chẳng có chuyện gì quan trọng cả, loài mèo lúc nào chả kì quái, nhưng khi tôi nhìn lại trên màn hình tivi. Tôi đã chuyển tivi sang một kênh khá quái dị, trên màn hình toàn là tuyết trắng – Tôi vẫn còn lơ mơ nhớ mình đã để tivi ở kênh chương trình game show trước khi thiếp đi. Nhưng khi tôi nhìn kĩ hơn, thì mớ tuyết trắng bắt đầu lay chuyển, lúc lắc qua lại, một lần, hai lần, và biến đổi.

Căn phòng này của tôi thường được sử dụng như một phòng xem phim gia đình. Các vách tường đã bắt đầu ố vàng do không được lau dọn thường xuyên, các bòng đèn trên tường cũng không thể làm cho căn phòng sáng sủa hơn được bao nhiêu. Trong phòng chỉ có duy nhất một chiếc ghế bằng kim loại được đặt trong góc, ngoài ra, thì chẳng còn gì khác, căn phòng hoàn toàn trống rỗng.

Vậy nên tôi nhận ra sự bất thường ngay lập tức, thông thường các chương trình phát sóng luôn có kèm theo các đoạn phim hoặc nhạc quảng cáo, nhưng chương trình này hoàn toàn im ắng. Nhưng sau đó, tôi phát hiện ra một thứ âm thanh rất khẽ và thổn thức. Tôi đoán đó là tiếng của một người phụ nữ, nhưng những tiếng nức nở này cứ thay đổi liên tục, làm cho tôi không tài nào đoán được. Những tiếng nức nở cứ tăng dần lên và … bằng cách nào đó nó có vẻ thay đổi. Họ ngưng cái âm điệu thảm thiết rồi chuyển sang những âm thanh đay nghiến và vang vọng to hơn, xen kẽ với những tiếng la hét khàn khàn. Âm thanh phát ra từ cặp loa của tôi rồi vang vọng khắp căn phòng, làm cho tôi cảm thấy như có ai khác đang ngồi khóc nức nở trong căn hộ của mình, tôi phải cố gắng trấn an bản thân rằng đây chỉ là tưởng tượng của bản thân thôi. Cả người dính chặt vào cái ghế, hai tay bấu chặt vào đệm. Cho dù tiếng rên xiết này là của ai đi nữa, thì chắc chắn người đó đang phải gánh chịu những nỗi đau khủng khiếp về mặt tinh thần hay thể xác, do vậy mà những tiếng khóc than mới chứa đầy oán hận đối với thế giới. Tôi không thể ngừng suy nghĩ “Tội nghiệp cho anh/cô ta”, việc này làm tôi cảm thấy lạnh toát vì sợ.

Bỗng nhiên, tiếng khóc đột ngột dừng lại. Tôi chớp chớp mắt, nhưng vẫn không rời khỏi ghế ngồi. Tôi chăm chú nhìn màn hình đầy vẻ lo lắng, cảm giác rằng sắp có chuyện gì đó không thể nào tả được sẽ xảy ra, mặc dù tôi cũng không rõ là chuyện gì.

Trong một lúc nào đó, tôi đã hy vọng rằng suy đoán của bản thân sai. Nhưng ngay sau đó, màn hình bỗng tắt tối đen – tĩnh điện chập chờn – rồi cảnh vật trên màn hình bắt đầu thay đổi. Một căn phòng trống rỗng, ở giữa phòng được đặt duy nhất một chiếc ghế đẩu cũ nát. Phiá trên chiếc ghế, là một người đã treo cổ mình lên sợi dây thừng trên trần nhà. Sợi dây thừng đung đưa kéo theo phần cổ và cả xác người lay chuyển nhè nhẹ, cho đến khi khuôn mặt người chết quay ra màn hình, đối diện với mặt tôi. Cho dù người đó là ai, thì chắc chắn là người này đã chết rồi – Khuôn mặt người này sưng húp và xanh mét, miệng mở to để lộ phần lưỡi đen ngồm và sưng tái. Đôi mắt, thất hồn và trống rỗng, hướng nhìn xuống đất.

Và … bỗng nhiên …, người đó ngước nhìn lên.

Nhìn thẳng vào tôi.

Chuyện này vượt quá khả năng chịu đựng của tôi thế là tôi vội chộp lấy cái điều khiển và tắt Tivi ngay. Cảnh trên tivi thu nhỏ lại dần và tắt mất, tôi ngả người về phía sau, thở dốc, tim đập thình thịch. Chắc chắn là tôi đã mở nhầm kênh phim truyện kinh dị nào đó. Nó không có thật. Dạo gần đây người ta làm phim kinh dị rất khá. Dù tự an ủi bản thân như vậy, tôi vẫn không dám nán lại phòng khách nữa mà quay vào phòng ngủ với con mèo và một quyển sách trên tay. Cả đêm hôm đó tôi để đèn mở cho đến sáng hôm sau.

Sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên tận đỉnh đầu. Tôi thu đủ can đảm để bật tivi lên lần nữa. Trên tivi hiện lên một vài đoạn quảng cáo về máy xay sinh tố, thế là, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi kiểm tra lại và biết kênh tối qua là kênh 543.

Lẽ ra mọi việc nên dừng lại ở đó, nhưng thứ đã xảy ra tối qua thì lại không tha cho tôi. Tôi có một chuyến công tác nhỏ, khi quay về nhà sau một vài ngày đi vắng, tôi thấy Frank đang co rúc dưới gầm giường, đuôi lộ ra ngoài và xù cả lên, trong khi tivi của tôi thì đang được mở, mặc dù tôi đã tắt hết mọi thứ trước khi đi công tác. Mặc kệ tôi có đổi sang kênh nào khác, thì sau khi tắt rồi mở lại tivi thì nó vẫn cứ quay về kênh 543. Vì vậy, từ đó đến giờ tôi không thèm xem tivi nữa, có rất nhiều lí do khác nhau, nhưng như tôi đã nói, tôi có cảm giác nếu tiếp tục xem thì tôi sẽ phải trông thấy những thứ mà bản thân không muốn. Tôi ghét điều đó, và thật ra tôi cũng cảm thấy khá hoảng sợ. Liệu tôi có nên tống cái tivi bị ám của mình đi chỗ khác và dành thời gian giao lưu trên Reddit nhiều hơn? Hay đại loại thế không?

Tên dịch giả: sandy
Nhóm dịch: Consternated Team
Nguồn: Channel 543
DMCA.com Protection Status
Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bình luận

  • MysTown Beta Version II | Copyright © 2017