Kênh 543 - Channel 543 - Phần 8


Tác giả: sandwich_witch
Ngày viết: Tháng 10/2012

Trước hết, tôi xin lỗi vì đã trễ hẹn trong việc cập nhật câu chuyện. Mọi thứ bỗng trở nên quá bận rộn với tôi, và tôi cần một khoản thời gian để bình tâm xuy xét lại những việc xảy ra sau khi tôi xem cuốn băng đó. Ngoài ra tôi phải báo cho các bạn biết là tôi đã phá hủy cuốn băng được nhắc đến trong phần trước, cùng với mớ ảnh chụp được và các bằng chứng khác, nguyên nhân vì sao sẽ được giải thích rõ trong phần cuối này. Vì vậy chúng ta hãy cùng quay lại thời điểm đêm hôm đó, cùng với Paul và Laila trong căn hộ nhỏ của tôi. LƯU Ý: Phần này sẽ có những từ ngữ kì lạ, gây ấn tượng mạnh (Những ngôn từ không thuộc về thế giới của chúng ta…).

Laila đã hoàn tất việc chuẩn bị một số kết giới bảo vệ - những ngọn nến, muối, trầm hương, và một vài thứ khác mà tôi cũng không rõ là gì, nhưng cũng chẳng còn hơi sức để hỏi đến nữa. Paul, vẫn giữ nguyên phong độ lịch thiệp của một quí ông, chúng tôi đặt cuộn băng ở giữa phòng khách, dẹp hết những vật dụng khác sang hai bên phòng. Những món đồ khác mà tôi cũng tìm thấy trong lỗ hỏng đó được đặt xung quanh cuộn băng, cùng với một máy thu âm điện tử hiện đại và điện thoại của Paul (lúc này đã được chỉnh sang chế độ thu hình). Tôi đã để Frank ở lại một mình trong nhà của Paul và Laila, hy vọng là nó có thể tự lo cho mình. Mặc dù chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ rất kỹ lưỡng, nhưng chỉ một lát sau, cả bọn lập tức nhận ra cho dù có chuẩn bị đến mức nào thì vẫn khó có thể chống lại một thế lực như thế… Nhặt cuộn băng lên, tôi quay lại nhìn Paul, rồi quay sang Laila, cô ấy khẽ gật đầu và nắm chặt lấy tay Paul. Hít một hơi thật sâu, tôi cho cuộn băng vào máy phát, và khởi động.

Ban đầu, máy chỉ phát ra những âm thanh lách cách nhè nhẹ. Những âm thanh này tiếp tục phát ra trong khoảng 45 giây đầu. Sau đó, tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh nền kèm theo. Một trong những âm thanh mà tôi có thể nhận ra trước hết là tiếng chạy rầm rập của một con chó trên một nền đất được lót đá – tôi nghe thấy tiếng phần chân của nó va chạm vào đá, tiếng thở dốc nặng nề khi cố gắng chạy tới trước, nghe có vẻ như nó đang tiến lại gần khu vực kết giới của chúng tôi vậy. Âm thanh đó cứ to dần, ngày một rõ hơn, rõ hơn cả mức mà cái máy phát cũ kĩ này có thể làm được, đến gần hơn rồi lại gần hơn –

Rầm một tiếng, cánh cửa phòng ngủ bật mở toang, đập mạnh vào tường. Tôi thét lên và nhảy lùi về phía sau, may mắn thay, Paul đã kịp với tay túm lấy tôi, trước khi tôi nhảy ra khỏi kết giới. Tim tôi đập thình thịch như búa tạ không khác gì những tiếng chân rầm rập ban nãy của con chó vô hình. Lại một chuỗi những âm thanh lách cách lặng lẽ vang lên.

Bắt đầu kèm theo tiếng ngân nga của một ai đó.

Đó là một âm thanh tẻ nhạt, không có âm điệu, từng tiếng phát ra một cách bất chợt, không theo một giai điệu nào. Không chắc lắm, nhưng có lẽ tôi đã nghe được, một âm thanh ẩn phía sau, một giọng nói trầm trầm. Những tiếng lách cách ồn ào dừng lại, và chất giọng của một phụ nữ lớn tuổi vang lên;

“Cha có thể cho con một cốc nước được không?”

Những tiếng nói vang lên, không dừng lại. Nhưng có vẻ như cuộc đối thoại không sử dụng tiếng Anh. Người phụ nữ lớn tuổi cứ lặp đi lặp lại yêu cầu của mình. Sao họ lại không cho bà ta một cốc nước đi chứ?

Tiếng thở dốc nặng nề. Rất nặng nề, như thể tiếng hổn hển của con chó ban nãy. Cứ tăng dần lên mỗi lúc cho đến khi vỡ oà vào không khí. Trong tiếng thở có xen lẫn vài từ ngữ, tôi cố gắng nghe được một ít, cụ thể nó như sau:

Crickcrickcrickcrick mộtchútmộtchútmộtchút khôngkhôngkhôngkhôngkhông làmơnlàmơnlàmơn đểtôiđểtôiđểtôi giếtgiếtgiết GIẾT GIẾT GIẾt hinnn hinnnn heeen —

Bà ta dừng lại, thở khò khè. Âm thanh phía sau lại nổi lên. Chắc chắn là họ không sử dụng tiếng Anh. Có lẽ là tiếng Ý chăng, tôi đoán? Tôi cố gắng nhớ lại vài từ mà trướ đây mình đã từng học, nhưng vẫn không thể nhớ rõ được.

Người đàn bà bắt đầu lải nhải, giọng cứ to dần lên nghe đầy tuyệt vọng. Sau đó âm độ vụt nhỏ xuống, trở nên trầm lắng hơn cả chất giọng của những người đàn ông tôi đã từng gặp. Và người đàn bà ấy, lại lên tiếng:

VEN AH BOON TOR AY OS PAH TER

Tiếp theo sau là một loạt những tiếng khóc nức nở nghe rất nữ tính, tiếng van xin đầy vẻ thương tâm:

“Làm ơn, làm ơn, đừng đánh con ba ơi. Đừng đánh, làm ơn, làm ơn, con muốn về nhà, ba ơi, ba ơi làm ơn đừng đánh con đừng làm con đau đừng làm con đau, lấy nó ra khỏi con. LẤY NÓ RA KHỎI CON.”

Những âm thanh lách cách ngày một lớn hơn. Có thứ gì đó bị vỡ vụn làm tôi giựt thót người, nhưng tiếng đó chỉ phát ra từ trong băng thôi, không phải trong căn hộ của tôi. Laila và Paul bị đông cứng với cặp mắt mở to – Laila bấu chặt tay mình vào tay Paul.

Sau đó đoạn băng lại im lặng lần thứ ba. Tôi nhìn lại điện thoại của Paul… chỉ mới trôi qua một vài phút thôi.

Tiếp theo đó, một giọng nữ ngọt ngào, nhẹ nhàng lại vang lên, chỉ một từ duy nhất:

“Ba ơi”.

Im lặng.

Một cánh cửa bị đóng sập lại bởi một sức mạnh vô hình nào đó. Đoạn băng kêu xoèn xoẹt khi tiết tục quay, phát ra một âm thanh như tiếng gió hú chát vào tai cả bọn. Tôi nghe được tiếng đồ vật trong nhà bị thổi tung, một thứ gì đó khá nhẹ - một cái ghế? Sau đó, trận cuồng phong dừng lại, để lại một âm thanh crắc crắc như tiếng bánh xe bị cột đung đưa trên một cành cây, không còn âm thanh gì khác. Cuốn băng ngừng quay.

Bóng đèn chợt phát nổ. Laila thét lên. Từng cây nến một bị thổi tắt. Mấy tấm ván lót sàn bị kéo cong lên như thể có ai đó đẩy chúng lên từ bên dưới. Giọng của Paul vang lên thức tỉnh tôi và Laila:

“Đừng di chuyển, đừng di chuyển, không ai được rời khỏi kết giới—“

Tivi của tôi bật lên. Màn hình trắng phẳng lặng.

Laila nói.

“Nó ở trong tivi.”

Cả hai chúng tôi quay lại nhìn cô ấy. Laila đang nhìn chăm chăm vào máy phát thanh, cặp mắt đen mở to và trống rỗng.

“Nó ở trong tivi”, cô ấy lặp lại. “Chúng ta phải tiêu trừ nó”

“Nó, là gì vậy?”

“Tin tôi đi,” Laila nói một cách chắn chắc. “Tôi nghe được tiếng của nó trong đầu mình. Nó đã nói chuyện với tôi. Nó muốn chúng ta thả nó ra. Chúng ta phải tiêu diệt nó.”

“Laila, chúng tớ sẽ không làm gì cả cho đến khi cậu giải thích nó là g—“

Cô ấy lắc đầu qua lại. “Không! Chúng ta phải tiêu diệt nó! Tất cả bọn nó, cậu hiểu không?”

Laila vẫn không chịu giải thích. Cô ấy cuơng quyết phải gói tất cả mọi thứ lại – những mảnh giấy, cuốn băng, và các bằng chứng khác, luôn cả những tài liệu mà tôi đã nghiên cứu được – cho hết vào một thùng các tông, và chuyển nó đến một khu đất trống cạnh hồ Stern Lake. Ở đó, tại chỗ có thể nhìn thấy được hòn đảo, chúng tôi đã dựng một ngôi đền nhỏ và bỏ hết mọi thứ có liên quan vào đó. Chúng tôi xóa cả những đoạn phim thu hình điện tử. Tất cả mọi chứng cứ có liên quan đến chuyện này đều được niêm phong hoặc thiêu hủy hết, hy vọng là việc này có thể làm Laila thấy an tâm hơn và có thể giải thích cho chúng tôi mọi chuyện.

“Cậu đã đúng một nửa”, cô ấy nói với tôi. “Người đàn bà, bà ta là một dạng phù thủy, tôi đoán vậy. Bà ta đã kể cho tôi nghe về một loại sinh vật thường ghé thăm bà vào ban đêm, và tự xưng là cha của bà ấy – nhưng cha bà ấy đã chết lâu rồi và bà cũng không biết là ông đã mất. Bà vẫn tiếp tục gọi nó là cha, điều đó làm bà cảm thấy vơi bớt nỗi cô đơn, về sau, càng lúc bà càng trở nên điên loạn và hung bạo hơn. Sinh vật đó ra lệnh cho bà tìm và giết lũ chuột, vẽ tên của nó lên tường nhà và tránh xa những người khác. Tôi cũng không rõ, những chuyện sau đó diễn ra khá mơ hồ, từ khi đó bà ấy đã bắt đầu điên loạn, nhưng tôi đoán là về sau đã xuất hiện một vị linh mục, và ông đã thực hiện một vài nghi lễ gì đó, phong ấn sinh vật đó vào cuốn băng. Nhưng cũng như tất cả những vật chứa khác, vật chứa đã bắt đầu bị suy yếu và có khẽ hở, và sinh vật đó đã tìm ra con đường giải thoát gần nhất… tivi của cậu. Bởi vì tất cả các sinh vật kí sinh, cho dù nó có kì quái hay đáng sợ đến thế nào, thì nó vẫn cần phải có một vật chủ, và nó đã chọn cậu làm vật chủ kế tiếp.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mớ than đang cháy. “Vậy bây giờ nó đã biến mất chưa?”

Laila gật đầu. “Rồi. Người đàn bà đó không có một ý chí mạnh mẽ, lại còn bị bỏ rơi một mình. Chính tâm lý yếu đuối đã trở thành yếu điểm. Bà ta muốn nó theo mình. Nhưng còn cậu, cậu có bọn tớ, thế nên cậu đâu cần nó phải không?”

Tôi nghĩ đến người đàn bà từng sống trong căn hộ của mình, giọng nói trong sáng, ngọt ngào, nhẹ nhàng trong cuốn băng, chợt lòng cảm thấy thật buồn cho con người cô đơn ấy, người đã luôn tìm kiếm bạn bè trong tuyệt vòng, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được một người “bạn”. Nhận thấy thái độ buồn bã của tôi, Paul liền vỗ lên vai tôi nhè nhẹ như một lời an ủi.

“Nghĩ lại thì mọi chuyện diễn ra như thế này là tốt lắm rồi. Lẽ ra mọi thứ có thể còn tồi tệ hơn.”

“Ừm, đúng vậy.”

Khoảng hai tuần sau đêm hôm đó, tất cả mọi biến cố kì quái đã hoàn toàn dứt hẳn. Tôi đã mua một cái tivi mới, mặc dù tôi biết mình không cần phải làm thế. Như đã đề cập trước đó, tôi vốn là một đứa có tính tình đa nghi, hơn nữa bất cứ ai đã từng trải qua những chuyện như tôi chắc hẳn cũng sẽ cẩn trọng hơn với mọi thứ. Nếu lúc trước, tôi ruột để ngoài da, không chú tâm đến những dấu hiệu cảnh báo ban đầu, thì có lẽ mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn rất nhiều.

Không kiềm chế được sự tò mò, chiều hôm ấy, tôi mang khẩu trang y tế vào và bắt đầu cạo bỏ lớp sơn ngoài trên bức vách trong phòng ngủ. Laila đã từng nhắc đến việc người phụ nữ ấy viết tên “thứ đó” lên tường, chuyện đó làm tôi cảm thấy rất tò mò. Ý tôi là, tôi đang mong đợi bà ta đã viết những cái tên khá nổi tiếng trong thế giới loài quỷ đại loại như Pazuzu hay Beelzebub hoặc có thể là Legion.

Khoảng một tiếng sau đó, tôi phát hiện được một bút tích mờ mờ trên tường, được viết bằng mực đen, hay có thể là một loại mực đỏ cổ. Sau khi phủi bỏ lớp bụi mờ, tim tôi đập loạn nhịp cả lên và toàn thân đông cứng như vừa đến Bắc Cực. Phía trên bức tường, một dòng chữ ngoằn nghoèo, trông giống như nét chữ của một đứa trẻ:

543.

Tên dịch giả: sandy
Nhóm dịch: Consternated Team
Nguồn: Channel 543
DMCA.com Protection Status
Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bình luận

  • MysTown Beta Version II | Copyright © 2017