Creepy: Tại sao không ngủ


Bố mẹ cứ thắc mắc tại sao tôi không chịu ngủ. Họ tự nhủ chỉ là do hội chứng quấy khóc về đêm mà thôi.

Lọt thỏm trong căn phòng ngủ âm u này, tôi gào khóc; gọi bố mẹ đến, cố làm cho họ hiểu một cách tuyệt vọng. Họ lê mình, miễn cưỡng, với đôi mắt mệt mỏi sụp xuống. Làu bàu bực tức, họ bế tôi ra khỏi cái cũi, tia hy vọng loé lên trong tôi mong bố mẹ sẽ hiểu.
Thất vọng thay, họ luôn đặt bình sữa lên môi tôi hay vỗ về tôi trên chiếc ghế dựa. Tôi cố gắng hết sức chỉ tay về phía cửa sổ – nơi khiến nỗi sợ của tôi tăng dần, nhưng họ không hề nhìn. Có quá nhiều điều tôi muốn nói, phải chăng mà phát âm ra được.

Hắn thủ thỉ rằng sự cố gắng cảnh báo mẹ và bố của tôi chỉ là trò phù phiếm – đến lúc tôi biết nói, hắn cũng sẽ tan vào bóng tối và tôi sẽ không thể nhớ được điều gì. Thật bất lực khi không thể làm gì. Tôi hoàn toàn chỉ là hạt bụi, hắn nói vậy, và rằng ngọn lửa sự sống bập bùng của tôi cũng có thể dễ dàng bị dập tắt đột ngột.


Hầu hết chúng ta sống và lớn lên, không còn ký ức nào về thời thơ ấu đáng sợ của mình. Một số, tuy nhiên, không được may mắn như vậy, đã phải qua đời. Hắn ta không bao giờ để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn làm cho nó giống như thể do một tai nạn hay một loại bệnh tật nào đó từ trước, để hắn lại tự do di chuyển đến người kế tiếp.

Gã cũng hứa với tôi sẽ khiến tôi quên hết tất cả những việc này. Đó là điều không thể tránh khỏi, hắn ta khăng khăng. Hình ảnh ấy sẽ tàn lụi trong đôi mắt của tôi, những nỗi kinh hoàng khủng khiếp từ khuôn mặt ấy, sẽ mờ nhạt dần khỏi bộ nhớ của tôi. Nhưng tôi không hiểu? Làm sao tôi lại có thể quên hắn được chứ?

Cách móng tay gã cào kính cửa sổ mỗi lần trước khi gã mở nhón chân bước vào phòng.
Cái cách mà đôi mắt đen láy đó cuồn cuộn sự ác cảm, ranh ma.
Cái cách hơi thở nóng hổi, ​​ẩm ướt của hắn làm tôi bừng tỉnh mỗi khi chìm vào giấc chiêm bao.
Cái cách mà mái tóc dài, nhờn, không chải chuốt của gã lướt qua mặt tôi khi hắn ta cúi người nhìn cái cũi của tôi.

Hắn nói rằng bố và mẹ không thể nhìn thấy hắn, nhưng tôi thật không hiểu làm thế nào họ có thể không nhìn thấy một sinh vật hôi thối như thế này? Làm sao mà họ có thể bị làm cho mờ mắt như vậy? Nhưng có ích lợi gì khi đặt ra những câu hỏi như vậy chứ. Bố mẹ cũng đã từng bị hắn đến thăm khi còn nhỏ nhưng lại không nhớ. Phải chăng là do những lo lắng và bận rộn của thế giới đã làm tan vỡ những kỷ niệm mong manh từ thuở ấu thơ của họ? Hay bộ não tự quên đi như một cách duy trì sự tồn tại - vì nó sẽ không thể tiếp tục hoạt động nếu chứa những ký ức về hắn ta?


Bố mẹ cứ tưởng nhầm tiếng khóc không ngừng của tôi là vì hội chứng quấy khóc. Họ mù quáng với nỗi sợ hãi hiện rõ trong mắt tôi, bỏ lơ tiếng cười ma quỷ của gã. Rồi bố mẹ đặt tôi trở lại trong cũi, tắt đèn. Tiếng bước chân dần phai cuối hành lang.

Tôi lại một mình với hắn cùng sự hiện diện đáng sợ đó bao trùm lấy căn phòng.
Và bố mẹ cứ mãi thắc mắc tại sao tôi không chịu ngủ.
DMCA.com Protection Status
Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bình luận

  • MysTown Beta Version II | Copyright © 2017