Creepy: Thang máy


Bạn sẽ nghĩ tôi bị điên. Hoặc nghĩ tôi là một kẻ giở trò trên internet. Tôi cũng sẽ không quan tâm. Điều đã xảy ra với tôi và cho dù bạn có tin hay không, thì nó cũng đã xảy ra.

Bạn không cần biết tên tôi. Chẳng sao, bởi vì bạn cũng sẽ không tin và những lời nói của tôi sẽ bị cho là của một kẻ điên. Nhưng.... có thể.. lời nói của tôi sẽ có ý nghĩa với ai đó. Có lẽ điều này cũng đã xảy ra với bạn mà không phải do tôi tự nghĩ ra. Mong rằng chúng là do tôi tưởng tượng mà thôi.

Tôi đến thăm ông bà mình mỗi mùa hè. Họ sống ở Đông Âu, tại một trong những thành phố du lịch, nơi vốn thu hút mọi người từ khắp nơi trên thế giới. Họ sống trong một căn hộ chung cư cũ màu vàng nhạt.
Ở đó có một cái thang máy mà tôi phải dùng để lên được tầng tám, nơi ông bà ở. Cái thang máy đã lâu đời và có vẻ không được an toàn lắm. Chỉ đủ lớn để chứa bốn người gầy nếu họ không phiền mà ôm chặt nhau. Thang máy từng không có cửa, giờ đã được lắp thêm một cánh cửa sắt mà bạn phải tự tay mở. Vì vậy, khi thang máy đi lên, bạn có thể vươn ngón tay dùng móng cào những bức tường dần trôi xuống. Tôi đã từng rất thích làm vậy. Còn có một tấm gương nhỏ ai đó đã treo trên tường đối diện, một tấm gương hình vuông viền đỏ. Tôi hay quay người chỉnh sửa lớp trang điểm ở đó.


Hai ngày trước, tôi đến thăm ông bà muộn hơn bình thường một chút. Vào trong thang máy, bấm tầng tám, tôi quay lại đối diện với tấm gương.
Trong lúc đang làm điệu trong gương, kỳ lạ thay: Thang máy đi mãi chưa lên tầng tám. Tôi quay mình về phía cửa sắt quan sát mỗi tầng đang xuống. Ở mỗi tầng, lại có những hình vẽ nguệch ngoạc khác nhau mà ai đó đã vẽ lên. Tôi như bị cuốn theo, quên mất mình đã đi lên bao lâu và giờ đang ở tầng mấy rồi.

Đột nhiên có hơi ấm lạ phả vào gáy. Tôi giật mình quay lại nhìn gương nhưng không có gì, nhiệt độ hơi ấm dần tăng đến khó chịu. Như thể tôi đã ngồi trong phòng xông hơi nhiều tiếng liên tiếp vậy. Choáng váng, tôi khuỵ chân ngã, tay theo phản xạ đưa ra chống. Cái thang máy thật ấm áp.

Gương vẫn phản chiếu hình ảnh thang máy đi lên. Tôi quay mình định nhìn về phía cửa sắt.

Sẽ không ai tin những gì tôi đã thấy đâu. Thật... là điên rồ, cái thang máy; bốn bức tường màu hồng phấn xinh đẹp, chùm đèn trần nhỏ treo bên trên, mọi thứ quen thuộc đã biến mất...
Cái thang máy như một cái tảng thịt hồng, lốm đốm, lỗ chỗ. Như cái miệng thịt bị hư vậy. Như.. bên trong của cái miệng vậy. MÙI. Cái thứ mùi ghê tởm đó, mùi của chết chóc, mùi của thịt rữa và nấm mồ. Nước mắt tôi giàn giụa, tôi nôn ói.

Tôi thoáng nhìn vào gương trước khi không chịu nổi nữa, qua đôi mắt cay xè. Hình ảnh phản chiếu vẫn cho thấy cái thang máy. Thang máy đẹp đẽ, bình thường của tôi. Mọi người đi đi vào vào, những khuôn mặt tươi tắn ngước nhìn ánh nắng mặt trời. Nhấn nút thang máy về nhà. Tôi không ở trong thang máy, tôi không có mặt ở đó.
Những bức tường rung chuyển. Có một âm thanh. Như tiếng nôn oẹ.

Tôi ngất đi. Và tỉnh dậy may mắn sống sót.
DMCA.com Protection Status
Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bình luận

  • MysTown Beta Version II | Copyright © 2017