Series 'Những câu chuyện về Fatso' - Phần 10 - TÓC VÀ NƯỚC MẮT của EVA


Xem phần 1 | phần 2 | phần 3 | phần 4 | Phần 5 | Phần 6 | Phần 7 | Phần 8 | Phần 9

Phần 10 - TÓC VÀ NƯỚC MẮT của EVA

°°°

Quả thực như lời tương truyền, Ngục Tổ Tông im ắng và vắng vẻ một cách đáng sợ. Fatso ngồi dậy và phủi mấy cái bụi vàng bám trên quần áo nó, chắc có lẽ chúng bám vào khi Fatso cố gắng với tay ra chung quanh cái "đường hầm" dẫn vào nơi này.

Mặt đất nơi nó đang đứng không phải là mặt đất, phẳng lì và sạch sẽ, càng không phải đá hay nền gạch, láng phẳng và không một vết nứt. Nhưng kì lạ là mấy bụi cỏ màu rêu lại có thể mọc trên cái "mặt đất" không vết rạn này.

Lối vào không còn nằm ở khoảng không trên đầu nó nữa. Fatso chưa dám nhấc chân mình lên và dạm bước ra chung quanh vì nó biết rằng nơi này vốn dĩ không giống với thế giới mà nó đang sống.

Khoảng không bên trên không một gợn mây, nhưng vô tận hệt như bầu trời. Ngục Tổ Tông không có mặt trời hay trăng. Thứ ánh sáng màu vàng úa thắp sáng nơi này không biết tự đâu phát ra. Chỉ biết là thứ ánh sáng đó trông buồn và cô độc lắm. Điều làm Fatso ngây người ra là cái mùi ấm áp của trầm hương và mùi gì đó tựa như lúa mạch được đốt lên, thơm đến vô cùng và thoảng trong Ngục Tổ Tông.

Nó cứ nghĩ đã là "ngục" thì phải đáng sợ và lạnh lẽo lắm, nhưng nơi này làm nó thay đổi toàn bộ sự lo ngại mà nó cất trong đầu suốt quãng đường gần như vô tận bên trong đường hầm dẫn đến nơi này. Ngục Tổ Tông ấm áp và gần gũi hơn nó nghĩ rất nhiều.

Xung quanh chẳng có gì ngoài 7 con đường mòn được dẫn ra từ một khoảng "đất" trống chỗ nó đứng. Mỗi một ngỏ dẫn vào các con đường được đánh dấu bởi một dòng ký tự nhỏ bằng tiếng Do Thái:

"Alpha"
"Omega"
"Hiến Tế"
"Bến Đò"
"Cánh Đồng Lúa Mì"
"Vườn Nho"
"Con Mắt Thiên Thần"

Nhưng nó vẫn không muốn nhấc chân khỏi cái khoảnh "đất" nhẵn nhụi này. Mấy dòng chữ cứ như có sự sống. Chúng liên tục phát sáng ra thứ ánh sáng màu cam cổ quái và dịch chuyển qua lại cạnh chỗ chúng hiện diện khoảng vài gang tay.
Fatso hít một hơi căng đầy lồng ngực đang đánh trống thùm thụp của nó rồi nhấc gót đi đến con đường "Bến Đò".

Đó là một lối đi dài, cũng được trải bằng thứ "chất liệu" sạch sẽ phẳng mịn kì lạ kia. Hai bên vệ đường là những bụi cỏ màu rêu đang vươn mình che lấy một khoảng không nho nhỏ bên cạnh. Có vẻ mấy bụi cỏ nhỏ xíu ấy mọc lên từ khỏang không màu xanh tím bên dưới chứ không phải đâm rễ vào cái mặt đất kia.

Nó không biết mình đã rảo bước được bao lâu. Ở đây không tồn tại thứ gọi là thời gian cũng như bất kì sự giới hạn nào kể cả cái mệt mỏi. Fatso thầm khen ngợi công trình mầu nhiệm này của Thượng Đế trong cái đầu bé nhỏ của nó. Nhấc chân nhanh hơn, nó tạo ra mấy tiếng động nho nhỏ và rồi chạy thật nhanh về trước.

Có một cái bến đò nằm ở cuối con đường. Không rõ đó có phải là điểm cuối con đường hay không, nhưng phía trước chẳng có lối đi nào nữa. Tất nhiên nó sẽ không mạo hiểm bước ra khỏi chỗ mấy bụi cỏ màu rêu đâu.

Một chiếc thuyền làm bằng thứ gỗ màu xám chắc chắn đang neo mình trên mặt đất. Không có bất kì mái chèo nào, cũng chẳng có bánh lái nào. Con thuyền khẽ cựa mình "trôi" lại phía Fatso, mấy bụi cỏ bỗng dạt sang hai bên để lộ ra cái khoảng không màu xanh tím vô tận bên dưới. Lúc này Fatso có thể nhìn thấy cái gốc rễ của những bụi cây mà nó cho là bé xíu kia. Chúng to một cách khủng khiếp và nối dài đến tận đẩu đâu bên dưới cái khoảng không tím ngắt kia, trên mỗi nốt sần khổng lồ của cái rễ là một cái cây cổ thụ đang nở hoa trắng xóa, đẹp đến điếng người, đó là cảm giác mà Fatso có thể nhận thấy lúc này. Nó có thể ước lượng có đến hàng trăm cái rễ như thế bên dưới mỗi bụi cỏ màu rêu kia.

Chưa khỏi bần thần vì khung cảnh kì dị đó, nó lại bất ngờ hơn khi bên mạn chiếc thuyền gỗ bỗng mọc ra rất nhiều cánh tay người, chúng đang khua nhịp nhàng xuống "mặt nước" màu xanh tím. Fatso bất giác bước chân lên cái cầu ván nhỏ để trèo lên thuyền mà không có chút sợ hãi nào. Cái tượng thiên thần bằng gỗ nằm trước đầu thuyền đang cầm một chiếc kèn đồng có thân dài và nhỏ như cuống hoa Ly, gióng lên một tiếng dài trước khi rời bến.

Tượng thiên thần ném chiếc kèn đồng lên không trung rồi buông thõng hai tay, cúi người xuống mặt nước xanh tím rồi vốc một vốc to những nước và uống lấy chỗ nước đó. Đoạn, tượng thiên thần dùng hai tay đẩy thân mình tách khỏi thân thuyền rồi bước đi trên mặt nước đầy oai nghiêm.

"Đây là nước mắt Eva. Ngục Tổ Tông từng cạn khô, nhưng nhờ bởi lời khóc than của bà vì tội lỗi mà bà đã phạm phải như con đã thấy đấy, những bụi cây mọc lên từ nước mắt là minh chứng của bao đau khổ mà bà đã gánh chịu. Không phải ai cũng được bước chân vào cõi này. Vì đây là cõi tất cả các thiên thần và những vong linh đã rời khỏi. Đây là cõi nằm giữa lưng chừng Luyện Ngục và Hỏa Ngục. Nhưng đã lâu lắm rồi, chưa một ai có thể tìm đường quay trở lại đây".

Tượng thiên thần màu xám đen chậm rãi nói những lời có vẻ âu sầu lắm. Giọng nói đó như của mười người đàn ông lớn tuổi và mười người trẻ tuổi hòa vào nhau. Ấm trầm nhưng xa xăm, vang dội.

"Nhưng ông...à không, ngài là thiên thần, vậy tại sao ngài không rời khỏi nơi này như những thiên thần khác?" - Fatso chậm rãi đặt câu hỏi cho thụ tạo đang bước trên mặt nước kia. Nó mông lung lắm. Có lẽ vậy.

Bức tượng thiên thần bằng gỗ màu xám khẽ im lặng và tháo dây stola màu tím đang đeo ở ngực rồi ném lên trời.

"Ta là Tử Thần"

Xem tiếp Phần 11
DMCA.com Protection Status
Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bình luận

  • MysTown Beta Version II | Copyright © 2017