Truyện Bùa ngãi - Truyền kì nghề yêu nữ của Sài Gòn

🔺 PART 1: CÔ BA TRÀ


Cô Ba Trà tên thật là Trần Ngọc Trà, một cô gái khi đặt chân lên đất Sài Gòn chỉ mới mười sáu tuổi từ làng quê nghèo Cần Đước (Long An). Từ khi sinh ra và lớn lên cho tới tuổi mười sáu Ba Trà chỉ biết đi chân trần và bắt ốc, hái rau, hoặc gánh nước. Do hoàn cảnh gia đình không được êm ấm: Người cha mất sớm để lại cô con gái thứ ba của mình tên là Ngọc Trà cho một bà mẹ cũng ít học và nghèo khó nuôi nấng.

Ba Trà sở dĩ không sống được ở chốn nhà quê của mình là do bên nội của cô hắt hủi, đuổi xua, hầu như là không nhìn nhận mẹ góa con côi của cô, cho nên gia đình mới gởi Trà lên Sài Gòn, chỉ mong cô sẽ đi làm người giúp việc, hoặc đi gánh nước mướn. Mà thời ấy người ta hay gọi cái nghề đó là cái nghề "Mari phong-tên" (nghĩa là các cô gái đi gánh nước mướn ở các phong - tên cấp nước công cộng trên các hè phố Sài Gòn). Nhưng cuộc đời của cô gái mười sáu tuổi không bằng phẳng trôi theo cái kiếp làm thuê làm mướn, mà lại sớm vướng vào một bi kịch cuộc đời ngay những ngày đầu đời.

Ba Trà tuy còn ở tuổi vị thành niên nhưng đã bị ép gả cho một tên Tây lai nhiều tiền của, để rồi mất đời con gái chỉ với vài chục đồng bạc thời ấy. Nhưng không ngờ chính nhờ cái bi kịch bán đời con gái cho một tên lang sa lớn tuổi ấy, đã giúp cho Ba Trà sớm trổ mã con gái. 

Cô bé mười sáu tuổi sau nửa năm bị làm vợ hờ của một người lớn tuổi bỗng dưng đẹp ra khiến nhiều người ngẩn ngơ. Có lẽ cái kiếp hồng nhan nó đánh đố cuộc đời một cô gái bất hạnh, nên đã nhanh chóng biến Ba Trà thành một bông hoa nổi tiếng. Trong số này có vài người sành đời, nhất là sành đời trong chốn ăn chơi trác táng đã xúi Ba Trà bỏ khu ổ chuột để bước ra chốn ánh sáng phù hoa. Kết quả là Ba Trà được một mụ nạ dòng chấm điểm rồi dẫn dắt đi vào con đường bán sắc buôn hương sau này.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Ba Trà nổi lên như là một hoa khôi, khiến cho giới công tử, trọc phú Sài Gòn thuở ấy ngẩn ngơ trước nhan sắc lạ thường và hiếm có như cô Ba. Thời ấy là thời "hoàng kim" của những bạch công tử Phước Georges, hắc công tử Ba Quy, vua cờ bạc Sáu Ngọ hay các ông phủ, ông hội đồng giàu nứt đố đổ vách của Sài Gòn và các tỉnh miền Tây Nam bộ. 

Nổi lên vào thời điểm thiên hạ sống lấy đồng tiền làm gốc, và lạm dụng đồng tiền để trèo cao hay để vừa vinh thân vừa phì da, cho nên tiếng tăm của cô Ba Trà nổi lên như cồn. Hầu như thế giới của Sài Gòn đêm hoặc là Sài Gòn ăn chơi thuở ấy, cái tên nằm lòng và nằm ở cửa miệng của mọi người đàn ông là Ba Trà hoặc Sáu Hương, Tư Nhị v.v.

Hắc, Bạch công tử, hai công tử ăn chơi số một của đất Nam kỳ thời ấy đã sớm là những tình nhân đầu ấp tay gối của Ba Trà. Đồng thời những ông phủ, ông hội đồng và các ông quan tòa, các tay cộm cán trong chính quyền thực dân thời ấy chết mê chết mệt vì nhan sắc của cô gái được mệnh danh là hoa khôi không vương miện ấy. 

Theo ước lượng ngầm của dân Sài Gòn xưa, thì chỉ trong vòng mười năm nhan sắc nở rộ của Ba Trà, một mình cô đã nướng của khoảng mười tỷ phú thời ấy với số tiền nếu quy ra vàng thì khoảng trên mười ngàn lạng.

🔺 MÊ HOẶC ĐÀN ÔNG NHỜ BÙA NGÃI?

[Ảnh: Cô Ba Trà và công tử Bạc Liêu]

Thời ấy nhiều người đặt câu hỏi rằng Ba Trà quyến rũ đàn ông phải chăng chỉ bởi cái nhan sắc của cô thôi hay còn cái bí quyết gì khác? Câu hỏi ấy chưa nghe ai trả lời chính xác, chỉ khi đến giai đoạn gần cuối đời Ba Trà thì mới có một kết luận sơ khởi: Ba Trà sở dĩ khuyến dụ được đàn ông, khiến cho các tay chơi lừng lẫy như Bạch công tử, Hắc công tử và những trọc phú mà tiền của họ có thể mua được hàng chục, hàng trăm những cô gái trẻ thuộc bất cứ hạng nào vậy mà vẫn cứ làm con thiêu thân của cô Ba là do bởi một thứ..., mà thứ này nói ra ngay thời ấy có người tin, người không và luôn bị bày bác đó là bùa ngải.

Để chứng minh cho lời đồn này thì báo chí thời ấy cũng đã đưa ra những câu chuyện có thật về cô Ba Trà chơi bùa chơi ngải: Vào khoảng thập niên ba mươi (1930 - 1940) Ba Trà bằng nhiều cách đã đi về xứ Xiêm la (tên gọi Thái Lan vào thời ấy). Mà cô Ba đi qua Xiêm để làm gì thời ấy, bởi cô không hề buôn bán, cũng không phải là viên chức Nhà nước nên nói rằng đi công vụ, mà chỉ đi qua xứ Xiêm là cho một mục đích duy nhất: Đi chuộc bùa, chuộc ngải.
Người hiểu chuyện của Sài Gòn xưa đã biết rằng sở dĩ Ba Trà phải cần tới bùa ngải là vì có vài người đã tư vấn cho cô nàng rằng, muốn được đàn ông mê mệt và đắm say mình mãi mãi không rời thì không chỉ đơn giản là dùng nhan sắc và nghệ thuật yêu đương thôi, cái cần thiết phải là bùa ngải. Mà thời ấy hễ nói tới bùa ngải thì người ta nghĩ tới bùa Xiêm, ngải Miên. Ý là để chỉ ở Xiêm La đang thịnh hành các loại bùa chú rất hiệu nghiệm, còn ở xứ Miên (tức Campuchia ngày nay) là hai nơi có lợi thế, có những ông thầy bùa thầy ngải thuộc loại lừng danh không nơi nào bì được.

Bởi vậy người ta đã không ngạc nhiên khi hay tin cô Ba Trà đã qua tận Xiêm La nhiều lần để tìm thầy ngải. Lúc cuối đời, lúc nhan sắc đã tàn phai thì chính Ba Trà đã thuật lại những chuyến đi thỉnh bùa, rước ngải ấy một cách cụ thể, không hề giấu giếm. 

Chính cố học giả Vương Hồng Sển đã xác nhận lại chuyện này trong một số hồi ký của ông xuất bản trước khi ông mất rằng ông đã được cô Ba Trà thuật lại chuyện ly kỳ quanh những chuyến đi thỉnh bùa thỉnh ngải "Muốn thỉnh được bùa mê ngải yêu thì phải tìm đúng được thầy mà phải là thầy Xiêm và nhờ họ giúp cho mình chuộc ngải bằng cách ngậm ngải vào thân thể theo hình thức: Đích thân Ba Trà đã khoe thân trong một phòng riêng với lão thầy ngải để vừa nghe lão đọc thần chú vừa để cho lão xông hương, mà hương ấy chính là ngải đốt lên để cho hương thấm vào da thịt. Phải làm lặp đi lặp lại cả chục lần như vậy trong suốt quá trình thỉnh ngải, để rồi sau đó khi được thầy cho là đã đạt yêu cầu, tức là ngải đã nhập vào người thì đem nó về áp dụng theo ý muốn".

Cũng theo lời thú nhận của cô Ba Trà thì chính cho ngải nhập vào thân thể như vậy cho nên bất cứ người đàn ông nào dù bản lĩnh tới đâu một khi đã ôm ấp cô, đã được cô trao thân gửi phận thì y như rằng tất cả đều mê đắm và sẵn sàng biến thành những con cừu non, hay những con thiêu thân biết lao vào ánh đèn hay ánh lửa sẽ chết mà cứ làm.

🔺 HÀNH TRÌNH ĐI THỈNH NGÃI Ở XIÊM LA
🔺 QUYẾN RŨ ĐÀN ÔNG BẰNG HƯƠNG NGÃI TỪ RẮN ĐỘC


Tay thầy ngải gốc người Xiêm La mà cô ba đã từng gặp đôi lần, đã khiến cho cô ngày càng vướng vào những lời dụ ngọt của hắn. Lần gặp gỡ sau cùng ở Hòn Ngọc Viễn Đông, ba Trà đã ghi khắc câu nói của tay thầy Xiêm rằng nước Xiêm (sau này là Thái Lan) là nước luôn có người đẹp đứng vào hàng đầu thế giới, từng đoạt ngôi hoa hậu thế giới, cũng như được các vương tôn công tử hàng quốc tế theo đuổi, ái mộ, chẳng phải đơn thuần do nhan sắc đàn bà mà còn do một thứ ghê gớm hơn nhiều, đó là bùa ngải!

Những lời lẽ ấy với người có học, họ sẽ bình tâm suy nghĩ chín chắn. Nhưng với ba Trà thì khác, cô bắt đầu bị lung lay. Cô nghĩ ngay tới một sự chọn lựa duy nhất là phải tìm cách tới Thủ đô nước Xiêm La ngay tức thời.

Thời ấy, việc đi lại bằng đường hàng không giữa Sài Gòn và Thủ đô Vọng Các của Thái Lan rất hạn chế. Chỉ những người giàu có và thế lực mới dùng phương tiện giao thông hiện đại này, còn hầu hết là đi bằng đường xe xuyên qua biên giới Việt, Miên, Thái hoặc bằng đường thủy từ Sài Gòn qua Singapore, rồi từ Singapore qua Vọng Các. Cho nên cuối cùng, vào một ngày gần Tết Nguyên đán, ba Trà được một hướng dẫn viên bí mật, là đàn em của tay thầy ngải Ratsani dụ ngọt và móc nối đưa Ba Trà đi bằng đường bộ từ Nam Vang sang Vọng Các.

Là một đại mỹ nhân của Sài Gòn hoa lệ, nhưng khi đặt chân tới xứ Xiêm La thì ba Trà chẳng khác nào con nai tơ lạc đàn ngơ ngác, cho nên bất cứ chuyện gì cô cũng theo sự hướng dẫn, chỉ bảo của cô gái Việt lai Thái, không rời xa cô nàng này nửa bước. Những ngày đầu tiên ở Xiêm La, cô ba Trà chưa được tiếp xúc với bùa ngải. Đây là sách lược của tên Ratsani, bởi hắn đang củng cố lòng tin của người đẹp này nên chưa vội ra tay.

🔺NHỮNG CON RẮN ĂN NGẢI

Nhưng cũng không lâu, khoảng nửa tháng sau, đúng vào kỳ trăng tròn, trong một ngôi nhà ở ngoại ô Thủ đô Vọng Các, ba Trà được đưa tới đó một cách bí mật và được chứng kiến một cảnh tượng lạ chưa từng thấy: Khu vườn quanh ngôi nhà ở ngoại ô đó chính là của Ratsani. Hình như tên này cố tình bày trí, dàn cảnh mọi chuyện để cho ba Trà tận mắt chứng kiến điều mà lão ta gọi là đêm kỳ diệu của bùa ngải!

Khu vườn với nhiều lùm bụi, có thứ cây có hoa, có thứ không, nhưng tất cả đều lạ mắt đối với ba Trà. Có vài loại thoạt nhìn ba Trà đã ngờ ngợ nên lên tiếng hỏi Ratsani, lão ta trả lời đó là cây ngải. Lão ta hỏi ba Trà đã từng biết cây ngải bao giờ chưa, ba Trà thật thà lắc đầu đáp: “Dạ, nghe nói thôi chứ chưa từng biết”.

Cô được Ratsani dẫn tới bên những khóm hoa, đồng thời tự tay vạch từng cành hoa có vẻ kỳ bí lên để cho Ba Trà nhìn thấy dưới các gốc hoa có những con vật đang bò lổm ngổm. Chúng chen nhau bỏ chạy khi thấy người xuất hiện. Ba Trà hoảng hốt kêu lên, bước lui định bỏ chạy khi trước mắt cô là những con vật bóng lưỡng, trên lưng có những lằn sọc ngang dọc chẳng khác nào là rắn?

Lão Ratsani trấn an: “Đây đúng là những con rắn độc, nhưng nó được nuôi bằng nhựa ngải. Rắn dù độc nhưng khi đã ăn ngải rồi thì chúng sẽ được thần ngải điều khiển. Chúng chỉ độc với những người khác, chớ những người đã được tẩm hơi ngải và uống nước ngải rồi thì các con vật kia trở nên hiền lành đáng ngạc nhiên!

Để minh chứng cho lời nói của mình, lão Ratsani đã dùng tay thò xuống gốc các cây ngải nắm đưa lên một con rắn với ba màu đỏ vàng đen, trông phát khiếp. Chúng nằm trong tay lão chẳng khác nào một con lươn hay một loại côn trùng thân mềm! Lão giải thích thêm: “Vừa rồi là đúng vào giờ ăn ngải của chúng, cho nên ta thấy chúng chen nhau tưởng như trốn chạy, nhưng thật ra là chúng tranh nhau để uống nhựa cây ngải.

Một khi cơ thể chúng đã được chứa đầy nhựa ngải thì nọc độc sẽ vô cùng kinh khiếp, bất cứ ai lúc này bị chúng cắn là mạng vong tức khắc. Ba Trà nghe nói thì lùi lại mấy bước định bỏ chạy, nhưng lão Ratsani đã nhanh tay chụp cô nàng lại rồi bất ngờ lão ta ném con rắn thẳng vào người đẹp. Ba Trà quá kinh hãi thét lên một tiếng, rồi ngã lăn ra ngất đi. Một lúc sau, cô tỉnh lại mà sự bàng hoàng vẫn còn trên ánh mắt, khuôn mặt. Cô nói như muốn khóc: “Em van thầy, xin thầy đừng cho nó cắn em!”.

Lão Ratsani bật cười rồi chỉ vào ba Trà nói nửa đùa, nửa thật: “Con rắn cực độc ấy nếu hại cô thì đã hại rồi, cô đâu còn sống đến giây phút này. Vừa rồi tôi ném nó thẳng vào người cô, nó đã chui vào cổ áo cô để giúp cô truyền dẫn nhanh thứ ngải mà tôi đang muốn cho nhập vào người cô. Bây giờ, cô thử cúi xuống và hít vào sâu một cái xem là có phải có một thứ hương thơm đang phát ra từ cơ thể cô hay không? Cơ thể cô, da thịt cô từ hôm nay đã được xông ngải, ướp hương quyến rũ, nhưng đó chưa ăn thua gì so với mùi hương mà vừa rồi con rắn độc đã truyền trực tiếp vào cơ thể cô. Giờ đây, hương thơm tiết ra từ thịt da của cô sẽ có tác động gấp chục lần, hơn những gì cô có trước đó”.

🔺 MÚA THOÁT Y ĐỂ LUYỆN NGẢI
Trở lại việc chuộc ngải Xiêm, cô tìm gặp vị sư cũ, giải bày cặn kẽ ý muốn của cô. Cô làm lễ chỉ cột tay cho thầy một sợi tim đèn bằng vải, có quấn một khoang vàng y, trị giá chừng 30 đồng bạc. Vị thầy này dẫn cô ra mắt vị tổ sư của ông ta.

Tổ sư là một người dị tướng. Không mắc bệnh cùi mà hai bàn tay và mười ngón chân đều rụng trụi lủi vì bị ngải quá mạnh ăn mòn các ngón tay, chân?

Sau khi biết ý định của cô, sư bắt đầu làm phép. Sư dẫn cô lạy trước bàn thờ tổ, rồi thoát y múa trước bàn thờ. Sau đó sư trao cho cô đủ số ngải cần thiết, và cho đệ tử chính là ông thầy ngải mà cô gặp đầu tiên cùng cô đi về Việt Nam để luyện ngải đến hoàn thành.

Việc đưa ông thầy ngải về Việt Nam với cô cũng không khó khăn gì, tất cả thủ tục đều do anh Trí lo. Chính anh đích thân lấy xe đưa cô về biên giới Xiêm - Miên. Về tới Sài Gòn, cô tá túc trong nhà đầy tớ gái trung thành, nằm trong một con hẻm.

Hàng ngày cô đóng kín cửa để luyện ngải. Ông thầy ngải hướng dẩn cô thoát y, ăn chay nằm đất đủ bảy ngày bảy đêm. Mỗi đêm ông thầy ấy bảo cô lại quỳ trước bàn tổ do ông mới lập ra, ông đọc thần chú lâm râm, ông này cầm nhang đang cháy vẽ bùa trước mặt cô thổi ba hồi dài.

Ma lực của ngải cực mạnh, cô đang khỏa thân quỳ trước bàn tổ, hoàn toàn tỉnh táo nhưng khi thầy thổi nhang vào mặt, tự nhiên cô chóng mặt, rồi khuỵu xuống, một lúc sau mới tỉnh dậy?

Làm phép đúng một tuần, ông thầy ngải cuốn gói về Xiêm, còn cô tự tin bùa phép cùng mình, ngải mê quyến rũ, cô quyết “xuống núi” để thực hành xem bùa ngải có tác dụng tới đâu.

🔺 CHƠI NGẢI BỊ NGẢI HÀNH
Hầu hết những tay chơi thời ấy đều làm bạn với nàng tiên nâu theo một cái mốt thời ấy gọi là mốt ăn chơi thời thượng. Cô Ba Trà đã bị lây cái bệnh gọi là mốt thời thượng ấy. Cho nên hầu như ngày nào cô cũng đi theo những tay trọc phú ấy tới những động của ả phù dung, để rồi cầm ống hút hít ro ro, mắt lờ đờ nhìn theo những cuộn khói trắng như dung nhan của nàng tiên nâu... Ba Trà lúc đầu chỉ hút vì ham vui rồi dần dần bị nghiện, để rồi nếu ngày nào đúng giờ đúng giấc mà không có khói thuốc thì không chịu nổi, và bắt đầu lệ thuộc nặng vào nó. Bởi vậy khi cùng đi với các tay tình nhân ăn chơi trác táng nổi danh kia thì họ baocho hút. Lúc vắng họ thì chính cô Ba đã tự sắm ống hút đem về nhà đặt trong phòng riêng, và mua những hộp thuốc phiện đắt như vàng đem về nhà tự thả hồn theo mây khói.

Dần dần Ba Trà thành bạn tri kỷ hay nói đúng hơn là một thứ nô lệ của nàng tiên nâu. Để rồi những chiếc nhẫn kim cương, những chiếc vòng ngọc thạch và những món trang sức đắt tiền được các tay chơi ưu ái tặng cũng đã bay theo khói thuốc. Ba Trà đã thẳng thừng tuyên bố rằng của thiên trả địa, mà có được của ông trời để trả cho ông đất đã là quý rồi cần chi thắc mắc! Hậu quả là một năm sau, tức tính từ chuyến đi qua Xiêm để thỉnh ngải về, và được đồn thổi là nhờ ngải cho nên các đại gia càng ngày càng mê Ba Trà, thì cũng là lúc Ba Trà xính vính với những hiện tượng mà chính cô cho rằng đã bị ngải hành!

Có lần Ba Trà thú thật với vài người tâm phúc, khi thỉnh ngải và cho ngải xâm nhập vào cơ thể, thì ông thầy ngải xứ Xiêm La đã đưa ra những điều răn đe rất nghiêm khắc rằng: Đã chuộc ngải vào thân rồi thì không được làm cho cơ thể ô uế, không được để cho đàn ông hành hạ thân xác, không được ăn uống những thứ thịt thà cấm kị, như thịt trâu, thịt rắn, thịt rùa, thịt chó. Và nhất là không được uống huyết tươi, không được chui qua sào quần áo, không được bước dưới những nơi mà trên đầu có chất ô uế như cầu tiêu, cầu tiểu… Nhưng làm sao cô Ba tránh được những thứ đó, khi cô có trong tay hàng chục người đàn ông lúc nào cũng muốn được hưởng cơn đam mê từ thể xác cô. Mà họ thì đâu phải ái ân một cách bình thường. Rồi sau những cuộc nhậu bí tỉ, sau những cơn say thuốc tơi bời thì Ba Trà hầu như lúc nào cũng vùi đầu vào những buổi tiệc thâu đêm suốt sớm.

Bởi vậy Ba Trà lại phải quay sang Xiêm lần thứ hai, đúng ra là sau lần chính thức chuộc ngải ấy để cầu cứu ông thầy ngải Xiêm, và đến lúc ấy nàng ta mới nghe được một chuyện rùng mình: Ông thầy ngải cho biết là mối tình Vọng Các của cô đã bắt đầu ghen tuông và đã cho người tìm về tận Sài Gòn để truy tìm cô, ngăn chặn không cho cô rơi vào vòng tay của những người đàn ông khác. Điều này thì làm sao được đối với một người như Ba Trà, cho nên cô đã hỏi thẳng ông thầy ngải rằng: Liệu có cách nào để cô thoát được người tình Vọng Các kia hay không, thì ông thầy này lắc đầu than thở: "Cô nên nhớ rằng đàn ông Xiêm họ chơi bùa ngải gấp chục lần cô, cho nên cô liệu mà tìm cách đối phó. Tốt hơn hết là cô nên xa rời những người đàn ông bên xứ cô đi...".

Lời khuyên ấy chẳng khác nào bản án tử đối với Ba Trà, cho nên cô lẳng lặng bỏ xứ Xiêm trở về nước, và toan tính một cách cho ổn thỏa: Cô lơi dần những mối tình thâu đêm suốt sáng để chỉ giữ lại bên cạnh những mối tình lớn, tức là những người đàn ông có thế lực và tiền của dồi dào hơn, để cung phụng cho cô tiếp tục cuộc sống... Ba Trà thời ấy có hai cái thứ nghiện khá nặng: Nghiện thứ nhất là nghiện đàn ông và cái nghiện thứ hai là nghiện thuốc phiện. Nhưng có một cái nghiện thứ ba âm thầm lặng lẽ, vô hình mà cô không ngờ tới đó là bị bùa ngải hành! Theo lời thú nhận của Ba Trà sau này thì trước kia không có nhưng kể từ lúc đi Xiêm La về, thì cô phát hiện ra là mỗi lần cô bị những tay đàn ông vùi dập thân thể với đủ cách theo kiểu phương Tây, thì y như rằng cô như bị một cơn bệnh gì đó hành hạ đến chết đi sống lại. Cô Ba Trà quyết định về Cần Thơ bên người tình họ Lâm, đang làm Phó giám độc một ngân hàng tại Tây Đô xứ Cần Thơ để… ẩn dật.

Và có lẽ đây là một bước ngoặc lớn nhất trong đời Ba Trà, và cả cho anh chàng họ Lâm tội nghiệp kia nữa: Khi Ba Trà bám riết anh chàng và định quy ẩn luôn ở xứ Cần Thơ, thì vua cờ bạc Sáu Ngọ, rồi Bạch công tử và hàng tá những tay tình nhân khác đều truy ra và mò tận nơi để thực hiện nhiều cuộc ghen tuông long trời lở đất ở xứ Tây Đô ấy.

Nhưng cũng không nguy hiểm bằng một mối nguy khác đến từ xứ Xiêm La. Nghe nói khi cô Ba Trà phát hiện ra những người đàn ông lạ với nước da lạ, nói chuyện giọng lạ thì cũng đã trễ rồi. Bởi đó chính là tay chân, thủ hạ của người tình Vọng Các từ nước Xiêm La phái tới để truy tìm cô. Ba Trà chẳng còn cách nào hơn nên bàn với người tình họ Lâm tìm cách đưa cô về Rạch Giá, thậm chí về luôn xứ Hà Tiên xa xôi để tránh mối họa mà cô đã "đánh hơi" được là nó đã kéo sầm sập tới rồi. Tội nghiệp người tình họ Lâm kia vốn thương Ba Trà hết lòng cho nên nghe theo. Ông trở về Rạch Giá trước và theo kế hoạch là sẽ đón Ba Trà về đó để sinh sống, coi như một cách để dứt hẳn Ba Trà ra chốn ăn chơi ở Sài thành kia. Ông ta đã cho xây một "biệt điện" tại một ngôi làng nhỏ, trên con đường tỉnh lộ từ Rạch Giá đi Hà Tiên vào khoảng những năm đầu của thập niên bốn mươi (năm 1940).

Ở đoạn đường vắng giữa Rạch Giá và Hà Tiên mọc lên một ngôi nhà ngói loại thật to đã khiến cho nhiều người ngạc nhiên bàn tán xôn xao. Đầu tiên người ta cứ ngỡ ngôi nhà đó là của một tay quan Pháp nào đó, hoặc ít ra cũng là một tay có thế lực trùm thời ấy mới xây nổi như vậy. Nếu mọi người hiểu rằng họ Lâm xây ngôi nhà hoành tráng ấy chỉ để làm chốn hưởng nhàn, hưởng lạc với một hoa khôi xứ Sài thành thì sẽ ngạc nhiên không ít. Ngôi nhà xây xong thì xảy ra cuộc chiến tranh của toàn dân chống thực dân Pháp, cho nên con đường tỉnh lộ từ Rạch Giá đi Hà Tiên cũng bắt đầu bất ổn. Tuy nhiên không phải bởi sự bất ổn do tình hình chiến sự, mà bỗng dưng ngôi biệt điện ấy bị bỏ trống nhiều ngày không thấy khánh thành, khai trương. Mà sự vắng chủ lại do một nguyên nhân kỳ bí khác mà sau này thiên hạ mới biết...


🔺 TRỐN CHẠY BÙA NGÃI

Lúc đầu Ba Trà không nghĩ tới đó là cơn hành của bùa ngải gì đâu, mà chỉ nghĩ do cô nghiện á phiện cho nên thân xác mới bị như thế. Nhưng dần dần thì cô bắt đầu hiểu ra... cho nên cô quyết chấm dứt những cuộc tình nóng bỏng ở Sài thành hoa lệ, rồi lén về Tây Đô, xứ Cần Thơ, nơi người tình họ Lâm đang làm Phó giám đốc ngân hàng của Pháp, với mục đích là chỉ bám duy nhất cái anh này thôi. Bởi dẫu sao anh ta cũng là người trí thức và có cuộc sống lành mạnh, đàng hoàng, nên có lẽ nhờ thế mà cô sẽ không phải chiều chuộng những cơn ái ân, trụy lạc quá trớn của những tay kia..

Họ Lâm xây xong ngôi nhà chưa kịp rước nàng về dinh thì bỗng một hôm có hai người đàn ông lạ tìm tới. Họ xưng mình là khách lữ hành đi ngang qua lỡ đường xin dừng chân nghỉ ngơi và xin nước uống. Nhưng đó lại là mối họa từ nước Xiêm La mang tới mà họ Lâm không hề hay biết. Chỉ đến một hôm trước khi định cho xe về Sài Gòn rước hoa khôi Ba Trà về lâu đài tình ái, thì họ Lâm đích thân về đó ngủ trước một đêm. Những gì xảy ra trong đêm hôm đó đã khiến ông ta vừa kinh hoàng vừa không thể nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra!

Đến sáng ngày hôm sau thì đột nhiên trọc phú họ Lâm biến mất khỏi "biệt điện" của ông ta. Thậm chí người quản gia giúp việc nhiều năm cho ông ta cũng hết sức ngạc nhiên bởi sự biến mất đột ngột của ông chủ mình. Và rồi ngày hôm sau, nhiều ngày sau nữa ngôi nhà rồi cũng đóng cửa luôn khi chính lão quản gia cũng đột nhiên biến mất. Ngôi nhà to lớn đóng kín cửa mà không rõ lý do. Rồi một tháng, ba tháng, nửa năm sau, cho đến một năm sau nữa, người chung quanh vẫn không thấy chủ nhân ngôi nhà trở về...

Trong lúc này thì tại Sài thành hoa lệ cô Ba Trà đang lâm vào những ngày tàn tạ không tưởng tượng nổi! Cô hoa khôi sắc nước hương trời lúc nào cũng có cả chục tay chơi hay tỷ phú quỳ mọp dưới chân để sủng ái và cung phụng đủ thứ trên đời đột nhiên bị bỏ rơi. Họ bỏ đi, mặc dù lúc ấy Ba Trà đã chuyển sang một cách khác để giữ chân họ, bằng cách lập nên một động tiên mà dân Sài Gòn thời ấy gọi là "Nguyệt Tiên Cung", ở một con đường giữa một trung tâm Sài Gòn. Nơi này chuyên cung phụng xác thịt cho đàn ông. Mà xác thịt ở đây không ai khác là cô Ba Trà và một vài bạn hữu của cô cũng thuộc hàng hoa khôi đất Sài Thành hoa lệ. Đồng thời đó cũng là cái động tiên để các tay nghiện nàng tiên nâu tới đi mây về gió, cũng là chốn để sóc đĩa, hốt me, đánh đủ thứ loại bài...Vậy mà đàn ông cứ dần xa cô.

Trở lại chuyện nhà trọc phú họ Lâm, người ta tìm hiểu thì mới biết sở dĩ ông ta bỏ ngôi nhà đồ sộ kia để ra đi không một lần trở lại, là do ngay đêm ông ta ngủ ở nhà đã phải chứng kiến một cảnh kinh hoàng đến không thể nào tưởng tượng nổi. Sau này khi người quản gia đột ngột trở lại, đi cùng một người đàn ông lạ khác thì sự việc mới được hé lộ. Chính ông quản gia đã kể lại rằng: Sở dĩ nhà trọc phú họ Lâm phải bỏ của chạy lấy người là do đêm ông ta ngủ lại trong ngôi nhà thì đã bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng ghê rợn ngoài sức tưởng tượng: Ông ta đang ngủ thì bị đánh thức bởi những tiếng động kỳ lạ, rồi khi ông ta bật đèn lên thì gần muốn đứng tim khi thấy dưới nền nhà có những sinh vật đang lay động, đồng thời có con còn cất cao đầu bành mang, bạnh má để phát những âm thanh phì phò, rút rít nghe đến rợn gáy! Nhìn kỹ lại thì đó là những con rắn đủ màu sắc, đủ loại trên đời. Mà có lẽ đó là lần duy nhất cũng là lần cuối cùng nhà trọc phú họ Lâm nhìn thấy được!

Lời kể của ông quản gia tới đó thì dứt. Ông không thể tiếp nữa mà vội quay sang người đàn ông cùng đi với mình, nói để mọi người biết ông này là một thầy ngải kiêm thầy thuốc rắn nổi tiếng ở Xiêm La mới vừa về. Sau khi nghe ông ta kể về hiện tượng hàng ngàn con rắn hiện ra, khiến cho ông trọc phú họ Lâm phải vứt hết bỏ luôn ngôi nhà hoành tráng, ông thầy ấy đã tự tình nguyện cùng với ông về ngôi nhà và tuyên bố rằng, mình sẽ trừ khử ngay chuyện lạ có một không hai ấy! Người đàn ông lạ được giới thiệu là thầy ngải kiêm thầy thuốc rắn ấy không nói gì thêm, mà lẳng lặng đuổi hết mọi người đang hiếu kỳ bu lại ngôi nhà bỏ hoang nhiều năm ấy ra khỏi rồi ông bắt đầu công việc. Công việc của ông ta tức là trừ cái hiện tượng mà lão quản gia đã kể lúc nãy, tức là trừ những con rắn kỳ lạ xuất hiện trong ngôi nhà khiến cho ông chủ Lâm sợ hãi.

🔺 THẦY BÙA NGÃI CŨNG KHÔNG THỂ HÓA GIẢI

Đầu tiên ông này lấy ra ba cái bao bố lớn, loại chứa được năm mươi ký gạo rồi bước tới một góc nhà, nơi có một cái ngách nhỏ giống như cái hang chuột. Ông ta chỉ cho người quản gia rồi bảo rằng mọi điều bí ẩn nằm dưới cái hang đó. Rồi ông ta khoán bùa hay thổi ngải gì đó xuống cái ngách, xong dùng tay vỗ lên miệng hang ba cái, rồi ngồi đó nhắm mắt lại như ngồi thiền, để rồi sau đó nửa phút từ dưới hang bò lên những con rắn đầu tiên. Rắn đen có, vàng có, rắn ri đủ màu sắc có. Nhưng tất cả đều lờ đờ như ngây dại, xếp theo thứ tự bò lên khỏi hang, rồi cứ nhắm vào cái miệng bao lão đàn ông lạ kia mở sẵn ra, để chờ và chúng tự động bò hết vào đó. Có đến hơn nửa tiếng đồng hồ sau mà núp ở một chỗ cách xa khoảng bốn năm thước khá an toàn, nhưng lão quản gia đã muốn đứng tim khi nhìn thấy đến cả trăm, thậm chí đến vài trăm con rắn đủ loại, đủ kích cỡ cứ lần lượt bò ra và chui vào bao tải.

Đầy cái bao này lão kia thắt bao lại rồi lấy cái bao khác. Và cứ thế, cứ thế những con rắn không biết cơ man nào cứ từ ở dưới cái lỗ hang nhỏ ấy bò lên, bò lên và như bị thu hồn lạc phách không có một hành động gì khác thường... Cuối cùng khi bất ngờ lão nọ mở mắt ra, vừa thở phào nhẹ nhõm nói một câu bằng thứ tiếng hết sức lạ, nhưng lão quản gia cũng hiểu rằng lão ta tuyên bố mọi việc đã kết thúc! Lão ta xoa hai tay vào nhau, sau đó vỗ một cái phát ra tiếng kêu, âm thanh sắc lạnh, rồi đưa bàn tay hình như đã được thoa bùa hay thoa ngải gì đó chụp vào đầu một con rắn lạ vừa bò ra khỏi miệng hang. Con rắn hầu như bất động để cho bàn tay của lão này chạm phải rồi kéo nhè nhẹ theo kiểu như vuốt từ cổ xuống tới đuôi để chụp bắt lấy mà hoàn toàn bị thuần phục, bất động... Thế nhưng thật bất ngờ khi vuốt qua khỏi cổ con rắn đó một chút, thì lão đàn ông người Xiêm bất thần dừng tay lại rồi như bị ai đó xô mạnh lão ngã bật ra sau cách hơn một thước. Lúc này con rắn kia cũng vẫn còn bất động, nhưng lão đàn ông thì như đang thất thần, cổ họng phát ra những tiếng kêu kỳ lạ...

Lúc này lão quản gia mới điếng hồn bước tới, nhìn kỹ và phát hiện ra trên lưng của con rắn lớn bất động kia có một con rắn nhỏ cỡ như đầu đũa ăn, mà con rắn này thì màu xanh nhạt pha những cái chấm đủ màu khác đang lấp lánh như lân tinh. Chỉ có con rắn nhỏ ấy là động đậy còn con rắn lớn thì vẫn tiếp tục bất động. Linh tính một điều gì đó nguy hiểm sẽ xảy ra cho người đàn ông Xiêm La kia, cho nên lão quản gia vội giật mạnh ông ta dậy vừa kéo ông ta ra xa cái miệng hang rắn vừa hỏi lớn. Nhưng hỏi gì thì lão nọ cũng chỉ lắc đầu và mặt mày thì xanh như tàu lá... Để rồi cuối cùng không nói không rằng, lão ta bước tới vỗ tay ba cái tức khắc con rắn lớn cõng con rắn con kia từ từ quay trở vô hang tức tốc mất dạng. Rồi cứ tiếp tục như vậy cả hai cái bao rắn đã được cột chặt miệng được mở ra và từ từ những con rắn nhốt trong đó cũng được thả ra trở về nơi lúc nãy chúng trú ngụ.

Chính lão quản gia sau đó đã kể lại với mọi người rằng: Ông thầy rắn kia chính là ông thầy ngải được phái về từ nước Xiêm, chỉ để tìm cho được trọc phú họ Lâm. Nhưng lúc ấy họ Lâm đã qua đời sau một cơn bạo bệnh cách đó không xa. Còn lão ta khi quay về Sài Gòn thì cũng vừa lúc hay tin cô Ba Trà đã đang thập tử nhất sinh trong một bệnh viện gọi là nhà thương thí trong một cơn sốc thuốc. Nhưng chính ông quản gia hiểu rằng Ba Trà không phải do sốc thuốc phiện mà ra nông nổi ấy, mà thật sự là do bị ngải hành. Bởi chính lão thầy rắn kiêm thầy ngải kia trước khi về nước đã nói một câu bằng tiếng địa phương giọng Sài Gòn nghe lơ lớ: "Gieo cái gì thì gặp cái ấy!".
Đến chết vẫn kéo theo một người đàn ông bị họa lây
Phải chăng cô Ba Trà đã lậm bùa ngải, dùng ngải quyến rũ đàn ông, để rồi cuối cùng bị ngải hành trở lại. Chỉ thương cho nhà trọc phú họ Lâm chỉ vì quá đam mê Ba Trà mà bị họa lây. Ông ta đã mất gần hết sản nghiệp mà một phần là do mua ngôi nhà đồ sộ kia, để rồi chết trong âm thầm lặng lẽ.

🔺 ĐỆ NHẤT MỸ NHÂN CHẾT TRONG CHUNG CƯ CŨ VỚI TÀI SẢN DUY NHẤT LÀ CHIẾC GHẾ CŨ

Về đoạn cuối cuộc đời cô Ba Trà, cụ Vương Hồng Sển kể lại với tư cách một người trong cuộc, một người ái mộ và là người giúp đỡ cho cô trong những năm tháng cuối đời:

“Bỗng mấy chục năm sau, y như giấc chiêm bao, cô Ba Trà và tôi tình cờ gặp lại nơi sòng tài xỉu ở Đại Thế Giới sau trận phong ba. Tôi thì đầu đã điểm sương nhưng rắn rỏi, già dặn. Cô Ba thì mất phong độ năm nào, nhưng sau khi tay bắt mặt mừng, cô hỏi nhỏ: - Anh thấy nhan sắc tôi kém hơn trước ra sao?/ Tôi đáp tỉnh bơ:

- Đối với tôi, tôi chỉ biết cô là người như hình chụp treo trong tủ kiếng của “photo Khánh Ký” đường Bonard (đường Nguyễn Huệ ngày nay). Lúc tôi còn học trường Chasseloup Laubat (Lê Quý Đôn ngày nay), mặc dù trời mưa gió, chủ nhật nào tôi cũng phải ra trường, đến ngắm tiên dung, rồi mới trở về trường ăn ngủ được, và đã khiến tôi thành… thi sĩ.

Nhờ câu ấy cô cười. Hai hàm răng vẫn trắng đẹp như xưa Cũng từ đó, cô thâu nhận tôi làm “thư ký không nhận lương” suốt một thời gian dài. Khi thì nhân danh cô để viết thư cho bà tòa Trần Văn Tỷ, khi thì mượn danh bà thầy trị bịnh trĩ Lê Minh Đường, cũng gởi thư khẩn thiết nhắc chuyện cũ, khi thì gởi cho đôi ba người khác, và lần sau cùng, tôi gặp cô vào năm 1952…”.

Nhờ cái công làm thư ký không lương ấy và sự cảm phục tấm lòng của cụ Vương, ông là người thứ hai sau nhà báo Trần Tấn Quốc được cô kể lại cuộc đời oan nghiệt của mình. Trong giai đoạn này cô vẫn nghiện nặng hai trong bốn cái tai hại nhất của con người là thuốc phiện và bài bạc. Khi túng tiền, cô nhờ “cụ Vương viết thư cho các nhân tình cũ, nhắc nghĩa xưa xin giúp đỡ.

Thư đi cũng có thư lại. Nhờ đó thỉnh thoảng cô có tiền và lại vào sòng tài xỉu làm nghề “cho vay bạc nóng”. Cũng có lúc cô đánh ké vào tụ bài đang hên. Nhà cô ở trong một con hẻm sâu gần chợ Hòa Bình, nhưng cô sống âm thầm, không cho ai biết. Khi cụ Vương hỏi cô cho “vay nóng” (có nghĩa là vay 2000 đồng, mỗi ngày trả 200 đồng tiền lời) mà không sợ các công tử, các thầy giựt sao? Cô trả lời: “Các cậu bao giờ giựt tiền của một con đĩ như tôi làm vậy””.

Cô Ba Trà đã 3 lần có trong tay một số tiền gần 100.000 đồng. Với số tiền ấy, nếu biết lo xa, mua ruộng đất, cô có thể mua tới 3000 mẫu ruộng, vượt xa một đại điền chủ của Nam Bộ thời đó. Huê lợi 3000 mẫu ruộng có thể lên đến ít nhất 6000 đồng một năm. Một số tiền mà người ta khó có thể mơ, nhưng cuối đời cô chết trong túng thiếu im lìm. Hết tiền, cô phải bán nhà và sống trong một xó chân cầu thang của một chung cư, tài sản duy nhất là cái ghế bố cô nằm.

Vương Hồng Sển kể về cái chết cô Ba Như sau: “Mấy năm sau, tôi gặp Ba Lưu, một bạn cố tri quen nhau từ Sóc Trăng, cho tôi hay: “Trà đã mất từ lâu. Chết trong tăm tối. Đạm Tiên có khác”.


🔺 TỪ GÁI QUÊ ĐẾN ĐỔI ĐỜI NHỜ CÔ BA TRÀ

Marianne Nhị là "đứa con hai dòng máu", cha gốc Khơ-me, mẹ là người Việt. Lớn lên, Marianne Nhị một mình dấn thân vào chốn đô hội ở Sài Gòn với hai bàn tay trắng. Để có chỗ nương thân, Nhị lúc đầu xin làm em nuôi dưới trướng của chị Ba Phò và sống trong nhà chị ấy ở khu vực chợ Thái Bình. Những ngày đầu chân ướt chân ráo, Nhị mang guốc cao gót còn vấp lên vấp xuống, mắt chưa quen với ngọn lửa bập bùng liêu trai trên bàn đèn thuốc phiện. Nhưng chỉ sau khi gặp được Ba Trà, cô gái này mới thực sự bước sang trang mới của cuộc đời.

Một đêm Trà đến xem phim tại rạp xi-nê Cầu Muối, nửa chừng trong bóng tối, bỗng nghe tiếng nói nhỏ nhẹ của một cô gái ngồi hàng ghế sau mời Trà điếu thuốc để... làm quen. Hết phim, ra xe, cô gái ấy đi theo nói một câu bất ngờ: "Thưa cô Ba, nhà cô Ba ở đâu cho em về theo với". Yvette Trà vừa ngạc nhiên, vừa chăm chú nhìn cô gái bạo gan, bạo miệng kia, thì thấy quả là một cô gái đẹp, rất trẻ và có thân hình hấp dẫn. Vốn tính phóng khoáng, cởi mở, lại dễ dàng thông cảm với hoàn cảnh của những người không một mái nhà như mình từng trải qua nên Trà đồng ý để cô ấy về nhà xem sao. Tới nơi, hỏi chuyện biết đó là Nhị, đang bơ vơ và tha thiết mong được Yvette Trà thâu nhận làm đàn em. Trà gật đầu, cùng Franchini lấy tên của nữ minh tinh màn ảnh Marianne để ghép với tên Nhị, thành Marianne Nhị (thân tình gọi Tư Nhị ngụ ý là em nuôi của Ba Trà). 

Lần đầu trong đời có mái ấm riêng, Marianne Nhị rối rít cám ơn vòng tay hào hiệp của Yvette Trà đã giang rộng để "che chở đùm bọc và làm cuộc tái sinh cho em út". Nhưng không lâu về sau, Nhị như con chim rời tổ bay ngược gió, tự tung tự tác tách khỏi ảnh hưởng của Yvette Trà. Không những không nghe lời khuyên của Trà, Nhị còn tự phụ tự mãn với sức trẻ hơn người và sắc đẹp đang lên. Quả vậy, với bộ ngực nở nang khêu gợi, cặp môi luôn đỏ, đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt, gương mặt cả ngày bừng lên một sắc hồng dưới nắng, giúp Marianne Nhị đẹp một cách "man dại" và lộ vẻ "sẵn sàng yêu"... Với hành trang ấy, càng ngày Nhị càng lao sâu vào con đường trác táng, ăn chơi phí sức.

🔺 BÙA CỦA BA TRÀ CÒN KÉM XA TƯ NHỊ

Chỉ mới chân ướt chân ráo đặt chân lên đất Sài thành, vậy mà Tư Nhị đã hốt gần hết những gã nhân tình nhiều bạc, lắm tiền thời ấy của Ba Trà: Từ Bạch công tử, công tử B xứ Trà Vinh cho đến một anh chàng mắt xanh mũi lõ nổi tiếng là hào hoa phong nhã bậc nhất trong giới Tây kiều thời ấy tại Sài Gòn là Franchini. Tay này là một triệu phú thời ấy, nổi tiếng đẹp trai và hào hoa phong nhã bậc nhất lúc bấy giờ. Tay này ngoài tiền muôn bạc triệu lại có vai vế rất lớn trong giới Pháp kiều, nằm ngoài bộ máy cầm quyền của Pháp lúc ấy. Là vì anh ta vốn là anh em của một tay chủ giàu sụ người Pháp đang làm chủ một khách sạn loại lớn nhất nằm trên đường Catinat thời ấy (đường Đồng Khởi ngày nay). Anh chàng này ngoài ra còn quan hệ rộng, quen hầu hết với những tay trọc phú thời bấy giờ, đặc biệt là các tay chủ đồn điền người Pháp.

Bởi vậy khi nghe tin Tư Nhị nắm thóp được lão tây tên là Franchini, thì nhiều người đã vô cùng ngạc nhiên lẫn thán phục. Bởi khi ấy lão Franchini này chỉ mới quen biết với cô Ba Trà, và cô Ba đã rất tự hào khi nắm được lão Tây nổi danh là chịu chơi bật nhất đó. Nhiều người vẫn cho rằng chỉ cỡ như Ba Trà thì mới mong tiếp cận được anh ta mà thôi, chớ các người đẹp khác trong nhóm tứ đại mỹ nhân thì chắc không có ai làm được điều đó. Bởi vậy khi thấy Tư Nhị thành công trong việc tóm gọn Franchini, thì ngay như cô Ba Trà cũng phải giật mình và phục lăn! Thời ấy sau khi khám phá ra chuyện đàn em Tư Nhị phỗng tay trên lão tây Franchini thì Ba Trà đã phải giãy nảy lên rồi thề, sẽ không để mất người tình mắt xanh mũi lõ ấy! Nhưng Ba Trà cũng không ngờ rằng ở đời chuyện gì cũng có thể xảy ra cả, đặc biệt trong đó có yếu tố bùa mê ngải yêu nữa!


🔺 PART 2: CÔ TƯ NHỊ
🔺 ĐÀN ÔNG PHẢI QUỲ GỐI ĐỂ CUNG PHỤNG
[ảnh minh họa, không phải cô Tư Nhị]

Tìm hiểu kỹ hơn thì Ba Trà cũng phải giật mình, bởi chính Tư Nhị đã công khai tuyên bố với cô đàn chị rằng ả ta không cần phải lặn lội qua tận Xiêm La để thỉnh ngải mê bên đó, mà chỉ cần ở một chỗ tại Sài thành cũng đủ sức quyến rũ tất cả đàn ông nào, kể cả anh chàng Pháp kiều Franchini kể trên. Tư Nhị hé lộ rằng cái thứ "bùa tình" mà Bạch công tử thường dùng vẫn còn kém xa thứ bùa tình mà ả ta đang có, bởi Tư Nhị vốn là người sinh ra rồi lớn lên ở đất chùa tháp. Mà nơi đó chuyện bùa yêu, ngải tinh vốn là thứ người ta thường dùng chẳng khác nào sức nước hoa mỗi ngày.

Cô đệ nhị tứ đại mỹ nhân này lên như diều, quyến rũ đàn ông nhanh như chớp và đúng như lời cô ta tuyên bố, đố đàn ông nào không quỳ gối trước cô để rồi dâng hết của cải đang có, cung phụng cho con đường ăn chơi mà cô ta đã vạch ra sẵn. Chỉ trong vòng một năm thì Tư Nhị đã được Franchini đưa đi khắp nơi, giới thiệu với hết tay triệu phú cỡ bự này tới những trọc phú lừng lẫy khác, nhất là trong giới chủ đồn điền cao su thời ấy. Thậm chí cô nàng còn được Franchini đưa qua các đồn điền cao su ở Chúp tận bên đất Cao Miên để trải qua những đêm thác loạn bên ấy. Để rồi chỉ trong vòng một tháng thì đã có đến bốn năm tay chủ đồn điền người Pháp nơi đó tình nguyện về tận Sài Gòn rồi sẵn sàng móc hầu bao ra chi cho Tư Nhị những số tiền lớn chưa từng thấy. Mặc cho cô nàng ăn chơi thoải mái, đặc biệt là mua sắm từ nữ trang cho đến xe ô tô hạng sang nhất thời bấy giờ.

Thời ấy Sài Gòn trong lúc những quan chức cỡ bự cũng chỉ đi xe hơi hiệu Delage, hay là Panhage hay Citroen thì đùng một cái một hôm người ta thấy Tư Nhị ngồi chễm chệ trên một chiếc xe hơi hiệu Hotchkisss, rồi Alpha - Roméo là hai loại xe thuộc loại đắt tiền nhất thời ấy. Một chiếc Alpha - Roméo trị giá đến mười một ngàn đồng (nên nhớ thời ấy vàng chỉ khoảng hai trăm đồng một lạng) vậy mà một cô gái tuổi chưa tới hai mươi đã ngự trên chiếc xe với giá trên một vạn bạc thì không khiến cho thiên hạ sửng sốt cũng là chuyện lạ! Người ta bảo rằng nếu chỉ cậy vào nhan sắc không thì Tư Nhị không làm sao để "lên đời" nhanh như vậy. Lúc này cái tên Tư Nhị được chính cô Ba Trà đặt cho đã hầu như thoát ra khỏi cái bóng của đàn chị Ba Trà, để trở thành một ngôi sao sáng độc lập, với một cái tên Tây mới toanh đó là Marianne đi kèm theo cái tên Tư Nhị mộc mạc ở trước.

Cô nàng còn nổi hơn cái tên Yvette Ba Trà của đàn chị mình mà trước đây Ba Trà hay hãnh diện xưng với mọi người. Người ta kinh ngạc về tốc độ phất lên của Tư Nhị bao nhiêu thì họ lại càng bàn tán và sợ sệt về ảnh hưởng cái gọi là bùa mê ngải yêu của cô nàng này. Thời ấy giới ăn chơi tuy mê nhan sắc của Tư Nhị nhưng họ cũng đã bắt đầu sợ sức quyến rũ kỳ lạ khó cưỡng nổi của cô ả. Người ta rỉ tai nhau rằng ai mà lọt vào mắt xanh của Tư Nhị rồi thì chẳng chóng thì chày cũng sẽ tàn đời với cô ta!

🔺 CON MỔI KHÔNG THỂ GỠ BÙA

Người thời đó còn đồn rằng chính lão Tây Franchini đã phải thừa nhận rằng lão không thể nào dứt ra khỏi sức quyến rũ của Tư Nhị được. Mặc dù đôi ba lần lão cũng đã có ý định ấy khi bắt gặp Tư Nhị cho lão ta mọc sừng khi cô nàng bắt cá hai ba tay với nhiều tay trọc phú khác, ngay cả với những người bạn Pháp kiều chủ các đồn điền cao su mà lão đã dẫn Tư Nhị tới giới thiệu. Một lão Tây giàu sụ lại phải chấp nhận cảnh cô vợ trẻ người Việt cắm sừng mà chỉ biết lắc đầu chào thua kể cũng hơi lạ. Nghe nói ở vài phút giây chợt tỉnh ngộ thì Franchini đã có ý định tìm cách "gỡ bùa". Lão ta đã phải nhờ tới một người bạn Tây làm chủ đồn điền ở Chúp môi giới để làm, sang tận Nam Vang để nhờ thầy hóa giải bùa chú đã mắc phải mà lão biết chắc những thứ bùa tình, bùa yêu ấy là do chính Tư Nhị ám lão. Nhưng hình như là mọi cố gắng của Franchini là vô ích. Bởi sau chuyến qua đồn điền Chúp trở về thì lão này càng mê ám hơn với người tình nhỏ Tư Nhị

🔺CUỐI ĐỜI LÀM ĂN MÀY

Bắt chước “mốt” ăn chơi của các tài tử điện ảnh bấy giờ, Tư Nhị cũng ngậm ống điếu thật dài, để tạo ra một phong cách thanh lịch và quý phái. Người đời miêu tả lại rằng, nhiều đêm, cô Nhị ngả bên bàn đèn, mơ màng tận hưởng sự khoái lạc của “nàng Phù Dung”.

Đang trong thời kỳ đỉnh cao, đến giữa thập niên 1940, Nhị bỗng dưng biến mất khỏi chốn ăn chơi trác táng của Sài Gòn xưa. Theo lời kể của ông Ba Quan, một tay chơi lịch duyệt trong giới cầm ca, người duy nhất gặp lại cô Tư, cho biết: Hoa khôi số hai của Sài Gòn ngày ấy đã thành... kẻ ăn mày.

Người này cho hay tình cờ gặp Marianne Nhị trong một quán ăn ven đường với tình cảnh hoàn toàn khác xưa. Sau bữa điểm tâm, Ba Quan trả tiền xong định quay về, bỗng nghe tiếng gọi giật ngược: "Anh Ba!". Ngoái lại, biết tiếng kêu ấy phát ra từ trong đám hành khất rách rưới, định bước đi, lại nghe gọi đến mình thống thiết lần nữa, lần này đượm vẻ bi ai hơn trước. Rồi một người đàn bà trong đám ăn mày tách ra, đến trước mặt anh Ba, thảng thốt nói: "Em là Tư Nhị đây".

Nhìn kỹ một lúc, không nói nên lời, vì người đàn bà ấy trước kia là hoa khôi lừng lẫy một thời, giờ đây môi thâm đen, đôi chân nõn nà quấn quanh mấy lớp vải dính máu mủ với đám ruồi bu đen không ngớt, trông dơ dáy, não nề, không dám nhìn lâu, bỏ nhẹ 20 đồng bạc xưa vào tay Nhị rồi quay đi. Cuộc đời Nhị quả đúng là để đi mua vui cho nên chẳng được lâu bền.

🔺 PART 3: CÔ SÁU HƯƠNG 


Sáu Hương vốn là em ruột của một công tử nức tiếng ăn chơi của Trà Vinh thời ấy (khoảng thời gian 1925 - 1935). Công tử Bích là thiếu gia con của một bá hộ giàu nhất đất Trà Vinh lúc bấy giờ, và cũng giống như các công tử Mỹ Tho, công tử Bạc Liêu, vị công tử Trà Vinh này đã từ vùng quê Trà Vinh lên đất Sài Gòn ăn chơi và nghiễm nhiên trở thành một tay thiếu gia được nhiều người biết tiếng. Anh ta có thể sánh ngang hàng với Bạch công tử, Hắc công tử thời đó. Và đã từng là bạn tình khăng khít nhiều năm của cô Ba Trà, hay là Lucie B.

🔺 CÔ TIỂU THƯ XUẤT THÂN GIÀU CÓ

Công tử Trà Vinh không chỉ bước vào thế giới muôn màu sắc của Sài Gòn hoa lệ một thân một mình, mà sau vài năm nổi tiếng, bên cạnh anh ta còn có một người con gái được biết đến cùng xuất thân trong một gia đình đó là cô Sáu Hương.

Đây là một người đẹp, vừa đẹp lại vừa xuất thân là con nhà giàu cho nên sự xuất hiện của cô lập tức gây chú ý cho mọi người bằng một cách khác hơn Ba Trà hay Tư Nhị. Bởi Sáu Hương bước vào con đường ăn chơi, tức vào thế giới phù hoa của Hòn ngọc viễn đông không phải vì ham tiền hay mê danh vọng như số còn lại của bộ tứ mỹ nhân, mà mục đích chính của Sáu Hương khi tham gia là do sở thích riêng. Chính Sáu Hương lúc đã được mọi người biết tiếng từng nói thẳng với những tay chơi bám theo cô rằng cô không mê tiền của họ, mà chỉ mê được tự do bay nhảy: Mê những cuộc khiêu vũ thâu đêm, mê những cuộc chè chén với sự có mặt của các vương tôn công tử. Bởi vậy trong giới phù hoa của Sài Gòn lúc ấy, các tay chơi đều dành cho cô Sáu Hương một sự nể trọng đặc biệt.

Và tất nhiên là với nhan sắc của một tiểu thư con nhà giàu miền Tây thì Sáu Hương không cần nhiều thủ thuật như cô Ba Trà, Tư Nhị cũng thừa sức khiến cho đám mày râu mê sắc, đắm tình xếp hàng sau lưng người đẹp có cái tên quyến rũ là Sáu Hương này đếm không xuể. Nhưng như vậy thì tại sao Sáu Hương lại phải cần tới bùa ngải để phát sinh ra câu chuyện liên quan tới bùa ngải sẽ được nói tới trong bài này?

Thật ra đây gần như là một quy luật mà cái thế giới phù hoa của Sài Gòn xưa đã đặt ra cho những người tham gia vào nó đều phải vướng vào: Đam mê trác táng và những cuộc tình mê đắm quên thời gian cùng với hai thứ không thể thiếu trong đời sống của họ, đó là á phiện và bùa ngải. Nói như cô Ba Trà trước khi nhắm mắt lìa đời, lúc đã tàn tạ nhan sắc bằng một câu nổi tiếng rằng: Nếu không có bài bạc, á phiện và bùa ngải thì Ba Trà này phải được đàn ông của thời ấy mãi mãi xưng tụng Trà như một thánh nữ!

Chuyện của cô Sáu Hương thì có khác đôi chút, bởi những gì của cô dính líu tới bùa ngải lại không xuất phát từ bản thân cô gái đẹp con nhà giàu này, mà lại xuất phát từ một số đàn ông vây quanh cô thời ấy. Ở đây là một câu chuyện bi thương của hai người đàn ông bên cạnh cuộc đời của Sáu Hương cho nên khi chép lại đoạn bi kịch này, thì riêng tôi (tác giả) cũng không khỏi bùi ngùi, thương xót cho những nhân vật trong câu chuyện. Nhân vật chính ở đây dĩ nhiên là cô Sáu Hương cùng với hai người đàn ông, một người là thủ phạm còn người kia là nạn nhân, nhưng chung quy thì cả hai cũng đều là nạn nhân, nạn nhân của bùa ngải và sắc đẹp nữ nhân!

🔺 TẤM DANH THIẾP ĐỊNH MỆNH

Vào thời ấy (tức khoảng năm 1925 - 1930) ở xứ ta, nhất là ở Sài Gòn giá vàng rất rẻ và nổi tiếng nhất là vàng miếng (tức là vàng một lạng một miếng) chỉ có mười chín hai mươi đồng bạc con cò (sở dĩ gọi như vậy là vì trên tờ giấy bạc có in hình con cò, còn gọi là đồng bạc Mể Tây Cơ (Piaste de Méxican).

Vậy mà muốn có đủ mười chín, hai mươi đồng để mua được một lạng vàng không phải là chuyện dễ, bởi đồng lương của một quan chức hạng trung thời ấy chỉ khoảng sáu tới tám đồng bạc, mà sinh hoạt đắt đỏ với đủ thứ tiền cho sinh hoạt nên không dễ gì một công chức hạng trung dành dụm để mua được một cây vàng, dù đó là khoảng thời gian cho một năm hay hơn thế. Cũng giống như ngày nay đi làm viên chức chân chính lương năm ba triệu đồng mỗi tháng, thì làm sao dành dụm nổi mà mua một cây vàng!

Một hôm khi cô Sáu Hương ngồi xe hơi hiệu Panhage vừa dừng trước nhà hàng sang trọng chợt có một thanh niên từ bên kia đường băng qua, trên tay cầm một bó hoa hồng tươi thắm dừng ngay trước mặt cô Sáu rồi lịch sự bằng hai tay đưa bó hoa tặng người đẹp với câu nói vắn tắt nhưng đủ ý nghĩa: "Tất cả dành cho Sáu Hương, xin em nhận cho!".

Vừa nói xong và dứt câu nói thì anh chàng biến mất ngay lập tức. Sáu Hương cũng giống như những người đẹp trong bộ tứ, gọi là người đẹp trong tứ đại mỹ nhân thời bấy giờ, mỗi ngày có thể nhận được cả chục bó hoa như vậy cùng những lời nói chẳng đâu vào đâu như thế, cho nên thường thì họ cao lắm là cầm lấy bó hoa rồi sau đó vất trả lại xe trước khi bước vào nhà hàng, bởi bên trong nhà hàng đang có những ông đốc tờ Tây (bác sĩ), ông chánh án Pháp, hoặc Hắc, Bạch công tử đang chờ đợi sẵn, họ bận tâm làm gì với cái kiểu tỏ tình lãng mạn theo kiểu cò con đó!

Tuy nhiên bó hoa hồng bị cô Sáu vất lại trên xe rơi ra một tấm danh thiếp khiến cô phải chú ý, bởi tờ danh thiếp và một cái gói nhỏ hình như là gói vàng miếng, thay vì rơi xuống đất để sẽ bị bỏ lại như một tờ giấy lộn thì nó lại vướng vào cái vạt áo. Nhờ vậy cho nên tờ danh thiếp và gói giấy đó đã được Sáu Hương gỡ lấy rồi cầm trên tay khi bước vô bên trong nhà hàng Continental sang trọng.

Người đang đợi cô Sáu Hương trong nhà hàng là một tay chơi khét tiếng. Hắn rất lịch sự đứng lên đón người đẹp bằng cái cầm tay cô nàng đưa lên môi hôn nhẹ nhàng, lịch sự theo phong cách quý phái, mà trong bàn tay ấy có tấm danh thiếp, chẳng biết là của ai mà Sáu Hương đang cầm chưa kịp vất đi.

Khi hôn tay người đẹp xong thì ngẫu nhiên tay công tử kia cũng cầm luôn tấm danh thiếp vào tay mình với câu hỏi: "Của ai?". Dĩ nhiên là người đẹp chỉ vừa nhún vai vừa đáp hờ hững: Cũng chẳng biết nữa! Tuy người đẹp đáp như thế nhưng tay chơi kia vốn có máu ghen, cho nên sau khi dìu người đẹp ngồi xuống ghế xong, trong lúc người đẹp xin phép đi vào nhà vệ sinh bên trong thì tay này có dịp lật tờ danh thiếp đó lên xem và phát hiện một miếng vàng hiệu Đồng Thạnh nổi tiếng cùng dòng chữ ghi danh tánh: Lục sự Trần Văn T. tòa thượng thẩm Sài Gòn. Vừa đọc xong danh tánh trong tấm danh thiếp gã nọ buột miệng kêu lên: "Thì ra là thằng này!" ...

Rồi khi Sáu Hương đi toilette xong thì tên tình nhân của cô vội hỏi: "Em quen với thằng này?". Thật ra thì Sáu Hương chưa biết cái "thằng này" mà tay nhân tình vừa hỏi là ai, bởi lúc nãy cô nào đã có đọc tấm danh thiếp đâu, nhưng vốn là người không thích bị hạch hỏi kiểu đó, vả lại gã nhân tình lớn tuổi người Pháp này chẳng được cô Sáu thích lắm cho nên cô chau mày hỏi lại một cách khó chịu: "Anh hỏi về ai mà theo kiểu đó? Anh gọi là thằng này thằng kia để ám chỉ ai, phải chăng là người trong danh thiếp đó?". Rồi khi cô chụp lại tấm danh thiếp trên tay của tay nhân tình già thì đọc nhanh cái tên lạ hoắc ấy nhưng vì tự ái nên cô đã đáp nhanh: "Nó là bạn của tôi!".


Chỉ cần một câu đáp thiếu thận trọng đó của Sáu Hương thôi, đã xảy ra một tai họa cho anh chàng tác giả của bó hoa hồng tặng chớp nhoáng lúc nãy.

🔺 THỦ TIÊU TÌNH ĐỊCH BẰNG BÙA NGÃI

Lão nhân tình vốn nổi tiếng là một chánh án người Pháp đầy quyền thế và tiền tài thời ấy có tính ghen tuông đến bệnh hoạn cho nên lão ta không bao giờ chấp nhận cho người tình Sáu Hương của mình có quan hệ với ai, trong khi lão đang đặt mối tình si của mình vào cô nàng.

Cho nên khi bữa ăn đó chấm dứt thì lão ta đùng đùng bỏ ra về mà không đưa Sáu Hương đi chơi tiếp ở những chỗ thượng lưu khác như những lần trước, mà trước khi về lão còn nói một câu nghe không lọt tai cô Sáu: "Em nên coi lại mối quan hệ đó, nó không tốt đâu!". Tưởng chỉ là câu nói ghen tuông thông thường của lão ta như từ trước đến giờ, nhưng không ngờ ngay trong tối hôm ấy khi vừa về tới nhà thì Sáu Hương đã bất ngờ nhận được cú điện thoại từ gã nhân tình người Pháp gọi và báo một câu hết sức khó nghe: "Ai gieo gió thì ắt sẽ gặt bão!".

Sáu Hương không bao giờ ngờ rằng đó là câu hăm dọa tai hại. Để rồi một buổi sáng cách ba hôm sau, có một người khách lạ tìm tới tận nhà của người đẹp ở, xưng rằng mình là người được cử tới từ lão Chapuis. Người ấy còn nói rõ hơn rằng Chapuis tức là danh tính của lão thẩm phán đầy uy lực của tòa thượng thẩm. Cô ngạc nhiên hỏi lại ông này tới gặp cô nhân danh Chapuis để làm gì, thì người đó úp mở nói rằng mình được Chapuis phái tới để báo cho biết rằng ông ta nhờ một việc hệ trọng, mà lão này trước khi hành sự theo lệnh muốn báo cho Sáu Hương biết để mà dè chừng.

Hỏi kỹ ra thì Sáu Hương mới giật mình bởi người khách mà cô đang tiếp là một ông thầy bùa nổi tiếng của đất Chùa Tháp lúc ấy, mà đã nhiều lần cô Sáu nghe kể và rất khắc kỵ với ông ta! Trước khi từ giã ra về thì vị khách lạ này còn nói rõ hơn với Sáu Hương rằng anh ta không muốn cô Sáu bị liên lụy vào câu chuyện trả thù ác độc này cho nên anh ta khuyên cô nên tìm gặp một người có tên là T. làm lục sự ở tòa án để rõ hơn! 

Cho đến lúc đó Sáu Hương cũng chưa biết T. là ai và chuyện gì dính dáng tới con người ấy. Cho đến khi vị khách lạ giải thích rõ hơn rằng, T. là người mà lão thẩm phán Chapuis đang coi là kẻ tình địch nguy hiểm và đang nhờ triệt hạ bằng bùa ngải!

Sáu Hương hốt hoảng cố phân trần với vị khách lạ rằng cô không hề quen biết với người lục sự tên T. nào đó, mà chẳng qua đây là chuyện hiểu lầm giữa gã nhân tình với anh chàng kia mà thôi… Nghe qua như vậy rồi thì ông thầy bùa thú thật rằng ông ta đã lỡ nhận lời và nhận một số tiền khá lớn của lão Chapuis để nhằm triệt hạ người có tên là T.. Nhưng vốn có cảm tình với Sáu Hương qua vài lần tình cờ nhìn thấy nhan sắc diễm kiều của cô cho nên ông ta không muốn ra tay tàn độc như những lần trước đó. Trước khi ra về ông ta còn dặn lại Sáu Hương rằng trong việc này nếu muốn cứu người có tên là T. thì nhất thiết Sáu Hương gặp anh T. rồi nói rõ chuyện anh ta bị người rắp tâm hãm hại mà liệu cách lánh đi cho yên thân.

Sáu Hương đâu có quan hệ gì với anh chàng đó nhưng nghe lão thầy bùa nói như vậy thì cô xem kỹ lại tấm danh thiếp của anh chàng mà cô còn giữ lại trong túi xách. Cô không muốn dây vướng chuyện rắc rối đó, nên suốt đêm cứ trằn trọc suy nghĩ mãi, rồi hình như có điều gì đó thôi thúc cho nên cuối cùng Sáu Hương đã tìm cách liên lạc được bằng điện thoại với anh chàng T. Và chẳng hiểu ma đưa lối quỷ dẫn đường gì, sáng ngày hôm sau cô hẹn với anh chàng tới nhà mình để gặp, và phải chăng là định mệnh éo le đã khiến có cuộc đụng độ giữa lão Chapuis và chàng trai trẻ tên T. kia. Sáng hôm ấy, khi vừa nhìn thấy Sáu Hương đang ngồi với chàng trai trong phòng khách nhà cô, thì Chapuis đã sừng sộ lên ngay rồi suýt nữa lão ta đã rút súng trong túi quần ra xử ngay chàng T. đó tại chỗ!

🔺 QUỲ GỐI TRƯỚC NHÀ NGƯỜI ĐẸP VÌ BỊ NGÃI HÀNH

Cũng may là Sáu Hương đã can thiệp kịp thời và một án mạng vì tình đã không xảy ra lúc ấy. Tuy nhiên ngay tối hôm đó thì câu chuyện trả thù bằng bùa của gã Tây ghen tuông bệnh hoạn đã lộ ra một cách ngoài tưởng tượng của Sáu Hương!

Sáng sớm ngày hôm sau nữa, khi Sáu Hương vừa mở cửa nhà bước ra sân thì hết sức ngạc nhiên khi thấy có một chàng trai lạ đang quỳ gối trước thềm nhà mình, mà xem ra thì anh ta đã quỳ ở đó khá lâu cho nên đầu tóc và vai áo của anh ta đã thấm đẫm sương sớm!

Sáu Hương có tính thương người chứ không chảnh điệu như các người đẹp khác nên dẫu chưa biết người đang quỳ kia là ai cũng bước tới hỏi han và sau khi nghe anh chàng vừa run rẩy vừa xưng tên mình là T. thì cô Sáu giật mình hốt hoảng kêu lên vừa nhớ tới chuyện Chapuis và ông thầy bùa ngày hôm trước.

Cô hỏi ra mới được biết rằng anh chàng T. đó đang ngủ ở nhà thì vào lúc nửa đêm nghe như có ai gọi tên mình, rồi anh ta đã bật dậy, bước ra khỏi nhà như một kẻ mộng du, để rồi cứ đi, cứ bước mãi… Bước mãi cho đến khi tới đây, rồi chẳng biết bằng cách nào đó anh ta đã lọt vào sân nhà của Sáu Hương và quỳ ở đây với một mệnh lệnh vô hình nào đó luôn báo với anh ta rằng, anh ta phải quỳ đây cho đến lúc nào kiệt lực, hoặc bị người khác xử cho đến chết thì mới hết chuyện! 

Sáu Hương từ nào đến giờ tuy có nghe về chuyện bùa ngải nhưng chưa áp dụng bao giờ cho nên không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra với mình và anh chàng tên T. này nên hết sức lúng túng lo sợ… cũng may là sau đó không lâu thì người đàn ông lạ xưng là thầy bùa đột ngột xuất hiện rồi chính ông ta cho biết rằng một là anh chàng tên T. này sẽ bị chết vì đang bị bùa hành, hoặc là ngược lại…

Sáu Hương ngạc nhiên hỏi lại ông ta chuyện ngược lại thế nào thì ông thầy bùa này nói có vẻ chân thật: "Tôi được thuê để yểm bùa hại anh chàng này trở thành người dở điên, dở khùng rồi sẽ chết, nhưng lương tâm tôi không cho phép cho nên tôi sẽ làm cho sự việc ngược lại… Sáu Hương cố hỏi thêm chuyện ngược lại là ngược thế nào thì trước khi biến đi khỏi sân lão thầy bùa nói một câu khó hiểu: "Trừ phi tôi phá bỏ lời nguyền với anh chàng T. đó và khiến lời nguyền có tác dụng ngược với lão thẩm phán Tây thì không còn cách nào khác…".

Phải nghe chính tay thầy bùa người Khơ Me kể ra thì cô Sáu Hương mới tin rằng anh chàng tên T. đã bị trúng bùa của chính lão, để rồi ra sự thể như vậy. Là một người đẹp được xếp hạng trong tứ đại mỹ nhân thời ấy, nhưng Sáu Hương lại hoàn toàn khác với những người đẹp kia, có nghĩa là cô nàng không bao giờ đụng tới bùa ngải. Bởi vậy khi phát hiện ra anh chàng lục sự tòa án tên T. bị trúng bùa thì cô đã hốt hoảng, vừa ra lệnh cho lão thầy bùa người Khơ Me, vừa năn nỉ lão ta phải làm cách nào đó để "gỡ bùa" cho anh chàng tội nghiệp kia. Nhưng lão thầy bùa đã thú thật rằng yểm bùa cho người ta thì dễ mà gỡ bùa mới khó, nhất là ở đây do nhận một số tiền khá lớn của lão thẩm phán Tây cho nên bùa mà ông thầy này dùng cho lục sự T. quá nặng tay, bây giờ rất khó gỡ ra!

Cô Sáu Hương về sau này đã thuật lại cho nhiều người nghe rằng khi đó cô đã hết lời năn nỉ, và đồng ý trả lại cho lão thầy bùa bằng số tiền mà lão ta đã nhận của tay thẩm phán ác tâm thì lúc đó cô mới giật mình bởi con số tiền quá lớn: Năm lượng vàng hiệu Đồng Thạnh. Thời ấy vàng lá thịnh hành tại Sài Gòn và các tỉnh miền Nam là hiệu Đồng Thạnh với giá hai mươi đồng bạc con cò một lượng, mà năm lượng tức là một trăm đồng, mà một trăm đồng thì quá lớn! Tuy nhiên không đành lòng nhìn người thanh niên vô tội kia bị hại đến thê thảm như vậy cho nên cuối cùng cô Sáu Hương đã xuất tiền túi ra trả lại cho ông thầy bùa, dặn ông ta phải đem trả lại cho tên thẩm phán Tây thủ phạm chính trong vụ yểm bùa này.

🔺 ĐOẠN KẾT

Người tình già của cô về sau bỗng nhiên chết đột ngột. Sự ra đi của lão Pháp kiều dường như chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của Sàu Hương. Cô vẫn giàu có và xinh đẹp. Tuy nhiên, cô Sáu chỉ xuất hiện trên "giang hồ" chừng 10 năm rồi im bặt. Có người nói về sau cô Sáu Hương sống sung túc với người thân ở một ngôi biệt thự gần vùng chợ Bà Chiểu...

DMCA.com Protection Status
Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bình luận

  • MysTown Beta Version II | Copyright © 2017