Cực kỳ nguy hiểm khi để em bé khóc thét.


Nhà hành vi học John Watson (1928) đã áp dụng các mô hình của chủ nghĩa hành vi để nuôi dạy con, ông cảnh báo về những nguy hiểm của việc người mẹ quá yêu thương con. Thế kỷ 20 là thời kỳ mà “người đàn ông của khoa học” được giả định là hiểu biết hơn những người mẹ, người bà và gia đình về việc làm thế nào để nuôi dạy một đứa trẻ. Quá yêu thương một đứa bé sẽ làm cho nó trở thành một người phụ thuộc và không nên người. Điều nực cười là “các chuyên gia “không có bằng chứng nào cho điều này. Thay vào đó, có bằng chứng cho thấy điều ngược lại là đúng.

Những đứa bé trên 6 tháng “nên được dạy cách ngồi yên trong cũi; nếu không thì người mẹ sẽ phải liên tục canh chừng và đùa giỡn với bé, và đó là một sự lãng phí thời gian.” (Blum,2002)

Những quan điểm trên nghe rất quen đúng không? Một phụ huynh đã nói với tôi rằng anh ấy được khuyến khích để cho đứa bé tự khóc thét cho đến khi nó (mệt) và ngủ.


Khoa học thần kinh đã khẳng định rằng: để cho trẻ đau đớn là một cách có thể làm hại đứa trẻ và những khả năng quan hệ của nó theo nhiều cách về lâu dài. Để cho đứa bé khóc là một cách làm cho nó trở nên kém thông minh hơn, ít khỏe mạnh hơn và nhiều lo sợ hơn, một người bất hợp tác và xa lánh mọi người, và nó có thể truyền những đặc điểm tương tự hoặc tệ hơn đó cho thế hệ tiếp theo.

Nhà hành vi xem đứa bé như một sự xâm nhập vào đời sống của cha mẹ, một sự xâm nhập phải được kiểm soát bằng các phương tiện khác nhau để người lớn có thể sống cuộc sống của họ mà không cần bận tâm quá nhiều. Đứa bé ‘phải được dạy dỗ để trở nên độc lập’. Nhưng bây giờ chúng ta có thể khẳng định rằng, việc ép buộc “tính độc lập” lên một đứa bé sẽ dẫn đến sự phụ thuộc lớn hơn. Thay vào đó, trao cho đứa bé những gì nó cần sẽ làm cho nó độc lập hơn về sau. Trong báo cáo của ngành nhân loại học về những nhóm người săn bắt – hái lượm, những bậc cha mẹ chăm sóc tất cả các nhu cầu của những đứa bé và trẻ em. Những đứa trẻ mới biết đi đã cảm thấy đủ tự tin để tự mình đi bộ vào những bụi cây (xem “Hunter-Gatherer Childhoods” của Hewlett & Lamb, 2005).

Những nhà hành vi ngu xuẩn đã khuyến khích các bậc phụ huynh tập cho đứa bé mong đợi những nhu cầu KHÔNG được thỏa mãn dựa trên yêu cầu, cho dù đó là yêu cầu được cho ăn hoặc được làm cho thoải mái. Chắc chắn điều này có thể nuôi nấng một đứa trẻ không yêu cầu nhiều sự giúp đỡ và sự chú ý, mà nó có thể nuôi nấng một đứa trẻ bất hạnh, xung hấn và/hoặc hay đòi hỏi, một đứa trẻ đã học được rằng nó buộc phải la hét để được thỏa mãn những nhu cầu. Một cảm giác bất an sâu sắc có thể sẽ sống cùng với đứa bé trong quãng đời còn lại.


Sự thật là những bậc cha mẹ, người chăm sóc có thói quen đáp ứng những nhu cầu của đứa bé trước khi nó cảm thấy khó chịu, ngăn ngừa cơn khóc của nó thì có nhiều khả năng đứa bé sau này sẽ là người độc lập hơn (e.g., Stein & Newcomb, 1994). Sự chăm sóc nhẹ nhàng là tốt nhất đối với bé ngay từ đầu.

Chuột thường được dùng để nghiên cứu cách thức hoạt động của bộ não động vật có vú và có nhiều hiệu ứng tương tự với bộ não con người. Trong những nghiên cứu về những con chuột được mẹ nuôi dưỡng nhiều hoặc ít, người ta phát hiện thấy có một giai đoạn quan trọng để mở những gen giúp kiểm soát sự lo sợ trong suốt cuộc đời còn lại. Nếu trong 10 ngày đầu tiên của cuộc đời , bạn nhận được ít sự nuôi dưỡng từ chuột mẹ (tương đương với 6 tháng đầu đời ở con người), thì gen này sẽ không bao giờ được bật lên và những con chuột đó lo sợ trước những hoàn cảnh mới trong suốt quãng đời còn lại của chúng, trừ khi chúng được cung cấp thuốc để làm giảm lo âu. Các nhà nghiên cứu nói rằng có hàng trăm gen bị ảnh hưởng bởi sự nuôi dưỡng. Những cơ chế tương tự được phát hiện thấy trong bộ não người – hành động của bố mẹ, của người chăm sóc có tầm quan trọng đối với việc làm mở và tắt những gen đó (Michael Meaney và Cộng sự ; e. g., Meaney, 2001).

Chúng ta nên hiểu người mẹ và đứa trẻ như là một đơn vị cộng sinh làm cho nhau khỏe mạnh và hạnh phúc hơn trong đáp ứng lẫn nhau. Điều này cũng đúng với những người chăm sóc khác .

Một quan niệm lạ lùng khá phổ biến hiện nay là để mặc cho bé khóc khi nó nằm một mình. Điều này xuất phát từ sự hiểu lầm về sự phát triển của trẻ và bộ não.

Đứa bé phát triển khi được ôm ấp. Cơ thể của bé sẽ bị rối loạn khi bé bị tách rời về mặt cơ thể khỏi bố mẹ, người chăm sóc. Em bé bộc lộ một nhu cầu thông qua cử chỉ, và nếu cần thiết , bằng cách khóc. Cũng như người lớn tìm đến nước khi khát, trẻ em tìm những gì chúng cần tại thời điểm này. Cũng giống như người lớn trở nên bình tĩnh hơn khi như cầu được thỏa mãn, trẻ em cũng vậy.

Có rất nhiều hậu quả lâu dài của việc thiếu sự chăm sóc hoặc bỏ bê nhu cầu của em bé (e.g., Bremmer et al, 1998; Blunt Bugental et al., 2003; Dawson et al., 2000; Heim et al 2003). Sự gắn bó an toàn (Secure attachment) liên quan đến việc đáp ứng của cha mẹ, ví dụ như khi bé thức dậy và khóc về đêm.

Khi để cho bé khóc thét, hậu quả là các tế bào thần kinh bị chết. Khi đứa bé cực kỳ khó chịu, đau đớn thì hocmon cortisol được phóng thích. Khi dư thừa hocmon này, nó sẽ giết chết các tế bào thần kinh (Panksepp, 1998).

Rối loạn phản ứng căng thẳng (Disordered stress reactivity) có thể được thiết lập như một kiểu mẫu cho cuộc sống không chỉ ở não bộ với hệ thống phản ứng stress (Bremmer et al, 1998) , mà còn trong cơ thể thông qua các dây thần kinh phế vị, một dây thần kinh có ảnh hưởng đến sự hoạt động trong nhiều hệ thống (ví dụ , tiêu hóa). Ví dụ, đau khổ kéo dài trong những năm đầu đời gây ra hậu quả là một dây thần kinh phế vị hoạt động kém, có liên quan đến những rối loạn như hội chứng ruột kích thích (Stam et al , 1997). Xem thêm về việc làm thế nào những căng thẳng đầu đời là nguy hại cho sức khỏe suốt đời từ báo cáo gần đây của trường Harvard , nền tảng của sức khỏe suốt đời được xây dựng trong thời thơ ấu (The Foundations of Lifelong Health are Built in Early Childhood).

Sự tự điều hoà, điều tiết (Self-regulation) bị suy yếu. Em bé phụ thuộc hoàn toàn vào người chăm sóc để học cách tự điều hoà. Sự chăm sóc mang tính đáp ứng – như thỏa mãn những nhu cầu của em bé trước khi nó cảm thấy đau đớn, khó chịu – làm cơ thể và bộ não của nó bình tĩnh lại. Khi đứa bé sợ hãi và được bố/ mẹ ôm và làm nó khuây khoả, bé tạo được cho mình những mong đợi, kỳ vọng về sự dịu dàng, dễ chịu , chuyển thành khả năng tự làm mình khuây khỏa , thoải mái. Em bé không thể tự làm cho mình thoải mái khi nó bị cô lập. Nếu bạn bỏ mặc cho bé khóc một mình, nó sẽ học cách ” đóng cửa” trước những căng thẳng quá mức – dừng lớn, dừng cảm nhận, dừng tin tưởng (Henry & Wang, 1998).

Sự tin tưởng bị suy yếu. Như Erik Erikson đã chỉ, năm đầu đời là giai đoạn nhạy cảm cho việc thiết lập một cảm giác tin tưởng vào thế giới, thế giới của người chăm sóc và thế giới của cái tôi. Khi những nhu cầu của một đứa bé được đáp ứng mà nó không phải cảm thấy đau khổ, căng thẳng, thì đứa bé sẽ học được rằng thế giới này là một nơi đáng tin, rằng những mối quan hệ là mang tính hỗ trợ, và bản thân nó là một thực thể tích cực , có thể được đáp ứng những nhu cầu của nó. Khi những nhu cầu của bé bị phớt lờ hoặc bị gạt bỏ, đứa trẻ sẽ phát triển một cảm giác không tin tưởng vào những mối quan hệ và thế giới. Và sự tự tin bị suy giảm. Đứa trẻ có thể dành cả cuộc đời để cố gắng làm đầy sự trống rỗng nội tâm.

Sự đáp ứng của người chăm sóc với những nhu cầu của bé có liên quan đến những kết quả tích cực sau này của trẻ: như trí thông minh, sự thấu cảm, ít xung hấn hoặc trầm cảm, tự điều hoà, năng lực xã hội.

Có thật là không bình thường khi để em bé khóc? Tiếng khóc của một em bé trong môi trường nguyên thủy báo hiệu có thú săn mồi. Vì vậy tổ tiên của chúng ta đã học cách làm giảm bớt những đau đớn, khó chịu của em bé, bao gồm cả việc giảm cơn khóc của bé, ngoại trừ những trường hợp khẩn cấp. Em bé có một mong đợi tương đương về một “môi trường bên ngoài tử cung “sau khi sinh. Môi trường bên ngoài tử cung là gì? Tức là được ôm ấp liên tục, được bú sữa mẹ và được đáp ứng những nhu cầu một cách nhanh chóng. Những cách đó giúp bé phát triển cơ thể và bộ não. Khi đứa bé bộc lộ sự không thoái mái, nó là dấu hiệu báo rằng có một nhu cầu không được đáp ứng.

Tiếng khóc của trẻ cho thấy sự thiếu kinh nghiệm, kiến thức của những người chăm sóc trẻ. Tất cả chúng ta đều có thể tự giáo dục mình về những nhu cầu của trẻ và tập cách làm giảm bớt những cơn khóc của trẻ.

Rubi dịch
Nguồn: PsychologyToday
DMCA.com Protection Status
Mystown author image
| | | | | | | | |

NHÓM TÁC GIẢ MYSTOWN

"Bí mật là những gì chúng ta trao cho người khác nhờ giữ hộ"

Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.

- Chúng tôi không đi ngược lại quy luật của tự nhiên
- Chúng tôi không làm trái lẽ sống của xã hội
- Chúng tôi không tiếp tay cho cái sai
- Chúng tôi cung cấp những SỰ THẬT bị che giấu

Bình luận

188bet phụ tùng xe tải phụ tùng howo phụ tùng trung quốc Review phim AZ Tiem Nguyen Cách Làm các món ăn Game Download phần mềm miễn phí Tải phần mềm Hottrends.today Link vào W88 mới nhất - phục vụ World Cup 2018 Bất động sản Group Giới thiệu website review sách mới thuộc hệ thống website được sở hữu bởi MysGroup | Kệ Sách Online Nemo Shirt Giới thiệu website tư vấn online được sở hữu bởi MysGroup | Tư Vấn Tốt Giới thiệu website bán cá ngựa tại TPHCM| https://canguacondao.com
  • MysTown Beta Version II | Copyright © 2017